Đới Húc thấy thế, liền thử thăm dò: “Trương Dĩnh, có phải có người tạo áp lực cho chị, không cho chị nói ra chuyện của Quả Vĩnh Phúc hay không? Có người uy hiếp chị sao?”
“Không phải uy hiếp, không ai uy hiếp tôi cả…” Trương Dĩnh vội lắc đầu, còn sợ lắc đầu không đủ giải thích, vội dùng sức nắm lấy tay hai người, “Tôi chỉ là không nói rõ, có hơi khó xử.”
“Không sao, không cần khó xử, chúng tôi là cảnh sát, chị cứ nói cho chúng tôi biết, chúng tôi sẽ không đi đồn bậy ra ngoài, chị cần lo truyền ra sẽ khiến chị hay chồng chị Quản Vĩnh Phúc gặp nguy hiểm.” Đới Húc nhẫn nại dẫn đường, “Nhưng nếu chị không nói, chuyện này chị có thể trông cậy vào ai giúp chị giải quyết đây? Chẳng lẽ chị muốn cứ sống trong lo lắng đề phòng thế này sao?”
Trương Dĩnh cúi đầu, duỗi tay vuốt ve chú chó đen, do dự hồi lâu, cuối cùng cũng nói, có điều câu trả lời vẫn chưa thoải mái: “Không phải tôi không tin anh chị, cũng không ai uy hiếp tôi cả, là chồng tôi, anh ấy không cho tôi nói bậy, anh ấy bảo tôi ngốc, làm gì cũng không xong, nếu nói bậy sẽ khiến anh ấy gặp phiền phức lớn hơn. Anh chị bảo tôi nói, anh chị huyên tôi, tôi biết anh chị đúng, nhưng vấn đề này bản thân tôi cũng không thể giải thích. Chồng tôi nói anh ấy gặp phiền phức, nhưng rốt cuộc là phiền phức gì, đụng phải ai, bây giờ đang ở đâu, anh ấy không hề nói, anh ấy bảo tôi ngốc, không giấu được gì, hơn nữa còn vạ miệng, nói tôi cứ nghĩ mình khiến anh ấy ngột ngạt, để anh ấy ở ngoài một thời gian, còn nói nếu tôi còn báo cảnh sát, lỡ như để người ta biết được, chuyện xấu hơn sẽ đến. Anh ấy chọc phải nhân vật rất dữ, người đó có nhiều bạn bè là nhân vật lớn, nếu chọc giận bên kia, mất tay mất chân là chuyện nhỏ, nếu để họ biết chúng tôi báo án, ngay cả tôi cũng không được yên thân. Hiện giờ anh ấy có thể trốn bên ngoài, nhưng tôi thì không, anh ấy sợ kéo tôi liên lụy vào sẽ gặp phiền phức, cho nên tôi mới không dám nói bậy, tôi cũng rất sợ.”
“Vậy được, chuyện Quản Vĩnh Phúc không nói với chị, chúng tôi sẽ không bắt ép. Thế chúng ta nói chuyện mà chị biết đi, Quản Vĩnh Phúc gặp phiền phức từ khi nào?” Đới Húc hỏi.
“Tôi không biết, lúc trước vẫn bình thường, không có gì đặc biệt xảy ra cả, cho nên đột nhiên mất tích không thấy đâu dọa tôi sợ chết khiếp, cứ tưởng anh ấy xảy ra chuyện, liên lạc cũng không được nên mới vội đi báo án, sau đó không biết anh ấy nghe ai nói tôi báo án, liền gọi điện về, bảo tôi rút đơn đi, nói anh ấy đang ở ngoài tránh thị phi, bảo tôi đừng gây thêm phiền phức nữa, tôi bị anh ấy dọa sợ, nhưng hỏi gì anh ấy cũng không nói, tôi cũng biết con người tôi không thông minh, nên cũng không dám hỏi nhiều.”
“Anh ta không về, chỉ gọi điện bảo chị rút đơn báo án thôi?” Đới Húc nhíu mày.
Trương Dĩnh gật đầu: “Đúng vậy, anh ấy nói anh ấy không tiện ra ngoài vào lúc này, nếu bị người muốn tìm bắt được, vậy sẽ rất phiền phức.”
“Chị có chắc chắn người gọi cho chị là Quản Vĩnh Phúc không?” Phương Viên nghi ngờ hỏi.
Trương Dĩnh trả lời rất chắc chắn: “Phải, giọng của chồng tôi sao tôi có thể không nghe ra! Đúng là anh ấy, không sai, hơn nữa số điện thoại là số của chồng tôi Quản Vĩnh Phúc, cách nói chuyện cũng như thế, sao có thể giả được!”
“Nghĩa là từ lúc rút đơn báo án đến bây giờ chị vẫn chưa gặp Quản Vĩnh Phúc, bản thân anh ta cũng không về nhà sao?” Đới Húc hỏi, sau khi nhận được đáp án từ Trương Dĩnh, do dự một hồi, anh cố gắng uyển chuyển hỏi, “Tôi mạo muội hỏi một câu, việc làm ăn của chồng chị Quản Vĩnh Phúc chỉ giới hạn ở cửa hàng thú cưng sao? Ý tôi là anh ta có làm nghề khác kiếm tiền không?”
“Không có, sau khi nghỉ việc ở xưởng anh ấy luôn dựa vào việc buôn bán để nuôi gia đình, không có nghề nào khác. Sở dĩ anh ấy nghĩ làm ở xưởng vì làm ở đó phải thức khuya dậy sớm, còn là kiếm tiền cho người khác, không bằng tự mình mở cửa hàng, cho dù mệt nhưng thành quả cũng xứng đáng hơn.”
“Ý tôi là…” Thấy chị ta không rõ, Đới Húc đành phải giải thích cụ thể hơn, “Nếu chỉ kinh doanh cửa hàng thú cưng, vậy không thể đắc tội người ta đến mức mất tay mất chân, trừ phi xung đột lợi ích không phải chỉ là mấy món đồ đơn giản cũng thú cưng. Hoặc còn một khả năng khác, chính là anh ta ở bên ngoài chọc trúng người không nên chọc, vấn đề này không liên quan tới lợi ích làm ăn, có thể do… Liên quan với người khác phái. Chị nghĩ thế nào?”
“Khác phái? Không thể, không thể nào.” Trương Dĩnh lập tức có phản ứng với giả thiết thứ hai của Đới Húc, “Quản Vĩnh Phúc không phải người như vậy, tôi và anh ấy vợ chồng nhiều năm, người khác không biết nhưng tôi còn không rõ sao? Tôi không sợ anh chị chê cười, ở nhà anh ấy còn không muốn động vào tôi, đừng nói ra ngoài tìm phụ nữ khác, chồng tôi không có hứng thú trong chuyện này, thật đấy. Loại chuyện này, tôi làm vợ che giấu giúp anh ấy làm gì, anh chị thấy đúng không?”
Đới Húc cười cười, không đáp lại, mà kéo vấn đề vừa bị Trương Dĩnh lảng tránh về, hỏi lại: “Ngoại trừ kinh doanh cửa hàng đồ dùng thú cưng, anh ta có gặp vấn đề nghiêm trọng ảnh hưởng tới lợi ích khác không? Ví dụ như có nguồn thu khác, kết quả cản đường tiền tài của người ta?”
“Không có, tôi chưa từng nghe anh ấy kể đến, nhà chúng tôi có ba cửa hàng, trong đó có một cửa hàng hay gặp mâu thuẫn với cửa hàng gần đó, chất lượng bên chỗ ông chủ đó không tốt bằng chỗ chúng tôi, nhưng giá mắc hơn, thỉnh thoảng bọn họ hay qua kiếm chuyện, còn bới lông tìm vết, có lần bọn họ còn mắng chửi ngoài đường…” Nói đến đây, Trương Dĩnh bỗng nhận ra mình đang để lộ mánh khóe kinh doanh của cửa hàng, vội sửa lại, “Dù sao cũng là khách hàng tự nguyện chọn cửa hàng của chúng tôi. Ông ta trông vô cùng dữ tợn, cứ như người giết heo vậy, đầu to cổ lớn, trên cổ còn mang mấy sợi dây chuyền vàng thật to, không bao giờ giấu trong cổ áo. Tôi nghi chuyện lần này có liên quan tới ông ta.”
“Nếu chỉ như vậy, vì sao Quản Vĩnh Phúc không cho chị báo án?” Phương Viên hỏi.
Trương Dĩnh ấp úng: “Anh ấy nói… Sợ bị cảnh sát đánh…”