“Thưa vâng”, Trần Quảng kéo tay áo lên, vội vàng nói, “Điện hạ Người xem đi, vết thương rất sâu a”
“Không biết Trần đại nhân vào lúc nào, ở đâu bị đánh roi này?”
“Là tối qua”, Trần Quảng lập tức nói, “Khi cô ta thấm vấn thần, Người xem vết thương này xem, còn rất mới”
“Gọi đại phu đến đây xem thương thế của Trần đại nhân”
Lý Dung nâng tay gọi người hầu gần đó, tiếp đến nàng quay đầu sang, vô cùng hòa ái nói, “Vậy Trần đại nhân, phần khẩu cung này của ngài e rằng không thể dùng rồi, chúng ta hiện làm lại một bản khác thôi”
Trần Quảng cười nâng tay, “Mời Điện hạ, có Điện hạ ở đây, vi thần nhất định có thể nói thật”
“Trần đại nhân”, Lý Dung khẽ gật đầu, tay khẽ sờ khẩu cung, chậm rãi nói, “Ngài nói sao cũng là nguyên lão của Hộ bộ, chắc chắn biết được vài việc”
“Không biết Điện hạ nói đến chuyện gì?”
“Chuyện thứ nhất, theo luật Đại Minh, quan viên nếu chịu khai thật, hình phạt sẽ được miễn giảm, mà những quan viên biết lại cố tình giấu giếm, hình phạt sẽ tăng một bậc”
“Thần biết”, Trần Quảng gật đầu, “Còn gì nữa ạ?”
“Chuyện thứ hai, hiện nay với tội của ngài, cộng lại nhiều lắm chỉ bị tước đi chức quan thôi, nhưng nếu hình phạt tăng thêm một bậc, tức sẽ là mất mạng”
“Điện hạ nói quá lên rồi”, Trần Quảng cười đáp, “Trước chưa nói vi thần trong sạch, dù cho có tội cũng không đến mức như Người nói chứ nhỉ? Lúc trước có nhiều đại thần còn tội nặng hơn cả vi thần, nhưng…”
“Nhưng bọn họ là do Hình bộ thẩm vấn”, Lý Dung nâng mắt, vỗ mạnh xuống bàn quát, “Đây là Đốc tra ti! Ngươi cho rằng Bổn cung đang chơi đùa với ngươi sao?! Bổn cung nói cho ngươi biết, với tội của ngươi, nếu hôm nay ngươi chịu kha ra, Bổn cung có thể cho ngươi quay về an hưởng tuổi già. Nhưng nếu ngươi không khai, ta bảo đảm, đầu ngươi sẽ lăn lông lốc chốn phố chợ*!”
(*Câu gốc là 我保证你在菜市场头都滚不到脚下, câu này khá tối nghĩa, ý là đầu lăn không được đến chân, dù đã tra qua nhưng không có kết quả nên thôi hiểu tạm là vậy)
Sắc mặt Trần Quảng đột biến, Lý Dung nâng tay, cầm xấp khẩu cung lên, “Ngươi nghĩ tại sao ta lại bắt ngươi khai? Chẳng qua ta chỉ là nể mặt gia tộc ngươi, để lại cho ngươi một con đường sống. Nếu không…”, Lý Dung nâng đầu, cười lạnh nói, “Trần đại nhân, hãy nghĩ đến Vương đại nhân bị oan hồn về đòi mạng ấy”
Trần Quảng không nói gì, Tô Dung Hoa khẽ ho một tiếng, “Điện hạ, Trần đại nhân tuổi tác cũng đã lớn, ông ấy…”
“Ở đây có phần ngươi nói chuyện sao?”
Lý Dung nâng mắt, lạnh giọng nói, “Bổn cung còn chưa chết đâu, Bổn cung không cho ngươi nói, ngươi nói cái gì?”
“Nếu lại dám mạo phạm Điện hạ…”, Thượng Quan Nhã mỉm cười, “Ngài sẽ bị tát tai đấy”
Tô Dung Hoa lạnh lùng nhìn Thượng Quan Nhã, nàng giễu cợt cười một tiếng, dời mắt đi.
Lý Dung đợi một chốc, từ đầu đến cuối xem một lượt khẩu cung, sau đó tùy tiện hỏi, “Lúc ngươi còn quản lý Thương bộ, số lương thực phát cho huyện Hoàng Bình là bao nhiêu?”
Không đợi Trần Quảng đáp lời, Lý Dung đã tự nói, “Ba ngàn a”
Sắc mặt của Trần Quảng không tốt lắm, Lý Dung nhíu chặt mày, lại lật thêm vài tờ sau đó nâng tay ném khẩu cung đi, nàng đứng bật dậy, “Không phải những người khác đã khai hết rồi sao? Ngay cả Tô Lâm cũng bị khai ra rồi, nhưng tại sao nhất định là khẩu cung của Trần đại nhân chứ? Quả thật là hồ nháo mà!”
Nghe vậy, Trần Quảng hoảng loạn nhìn Tô Dung Hoa, Tô Dung Hoa đang muốn nói gì đó, Thượng Quan Nhã đã bước đến chắn ngang tầm nhìn của Trần Quảng, mỉm cười nói, “Tô đại nhân hôm nay nói nhiều thật đấy”
Sắc mặt Tô Dung Hoa có chút khó coi, Lý Dung mang người dẫn ra ngoài, mới đi được một nửa, Trần Quảng đột nhiên gọi nàng lại, “Xin đợi chút, Điện hạ”
Lý Dung dừng bước quay đầu lại, Trần Quảng sắc mặt trắng bệch, vội vã nói, “Điện hạ, nếu thần khai, Điện hạ có thể tha cho thần một con đường sống không?”
“Điều đó còn phải xem ngươi khai cái gì đã, nếu những thứ ngươi khai chẳng có gì mới mẻ…”
Lý Dung mỉm cười, “Ta không thích những kẻ lãng phí thời gian của ta”
“Thần có vật chứng xác thực”, Trần Quảng vội vã nói, “Điện hạ, Người hiện tại có được chỉ là khẩu cung đúng chứ? Nhưng thần có chứng cứ!”
Lý Dung quay lại, ngồi xuống, “Nói đi”
Nói rồi nàng quay đầu nhìn sang Tô Dung Hoa, “Tô đại nhân, vì dính dáng đến con cháu quý tộc, phiền ngài lánh mặt một chút được chứ?”
Tô Dung Hoa không đáp, gã nhìn chằm chằm Trần Quảng, ông ta lại không dám đón nhận ánh nhìn của đối phương. Thượng Quan Nhã nâng tay nói, “Tô đại nhân, mời”
Trần Quảng quả thật có chứng cứ xác thực, Tô Lâm dù cho là bà con xa của Tô gia song lại không có nhiều qua lại. Nhưng Tô gia là danh gia vọng tộc, tùy tiện nhắc đến một người thôi cũng là một nhân vật không nhỏ.
Tô Lâm làm ở Binh bộ, thật ra cũng chỉ giúp làm một tờ giấy thông hành nhưng suy cho cùng, việc giáng chức là tất nhiên.
Lý Dung lặng lẽ nghe ông ta khai ra toàn bộ, kí tên in dấu tay, sau đó nàng đứng lên, Trần Quảng khẩn thiết nói, “Điện hạ, tội của thần…”
“Đợi tuyên phán đi”, thanh âm Lý Dung nhàn nhạt, “Pháp luật đã viết thế rồi, Bổn cung không thể làm việc thiên tư được”
Sắc mặt Trần Quảng không tốt lắm nhưng ông ta vẫn thấp giọng tiếp tục cầu xin, “Điện hạ, Người còn trẻ, lại vừa vào triều, không biết bên trong có bao nhiêu hung hiểm. Mọi người tính ra vẫn là bà con thân thích, Người cũng không thể thật sự dồn thần vào chỗ chết được…”
“Tại sao không thể?”, Lý Dung nâng mắt nhìn ông, khẽ cười nói, “Trần đại nhân cảm thấy, ta không thể sao?”
“Điện hạ”, Trần Quảng nhíu mày, “Nếu Người thật sự giết thần, Người tính ăn nói thế nào với các thế gia đây?”
“Vậy lúc các ngài làm những việc kia…”, Lý Dung lạng giọng hỏi, “Có từng nghĩ đến việc phải ăn nói thế nào với các tướng sĩ ở biên quan chưa?”
“Đó là vì bọn hắn quá tham lam!”, Trần Quảng phẫn nộ nói, như thể cực kì bất mãn, Lý Dung chỉ lạnh lùng liếc mắt nhìn ông ta nói, “Các người ai
Nói xong, Lý Dung bước ra ngoài, nhưng chưa đi được vài bước, Trần Quảng đã có chút không kiềm chế được cảm xúc hét lên, “Điện hạ, Người đang tự mình tìm chết đấy!”
Lý Dung dừng bước, nàng quay đầu lại, cười lạnh đáp, “Ta thì lại sợ rằng chính ngươi mới đang tìm chết”
Vừa dứt lời, Lý Dung liền đi ra ngoài. Lúc đi đến cửa, Thượng Quan Nhã đã bước lên, Lý Dung nhìn nàng ta, không thấy Tô Dung Hoa liền hỏi, “Gã đâu?”
“Đi gửi tin mật về nhà rồi”
Thượng Quan Nhã cầm lấy khẩu cung trong tay Lý Dung, khoa trương nói, “Điện hạ, thần thật sự vô cùng sùng bái Người đấy, Người nói mình biết kho của ông ta cấp ba ngàn thạch* lương thực cũng đành, ngay cả việc có dính dáng đến Tô Lâm Người cũng biết? Làm thế nào Người biết được vậy?”
(*đơn vị đo lường cổ đại, tương đương 100 lít)
“Ba ngàn thạch là con số cuối cùng lúc trước Bùi Văn Tuyên dọc theo đường đi kết toán được, còn về Tô Lâm…”
Lý Dung không nói tiếp nữa.
Là vi kiếp trước, Tô Dung Khanh có nói qua với nàng.
Tô Lâm từng dính dáng đến vụ án quân hưởng ở Tây Bắc, sau này nội bộ Tô gia cũng đã xử lý ông ta.
Có sự hiện diện của Tô Dung Hoa, Trần Quảng tuyệt đối sẽ không tin bản thân bị người khác khai ra, trừ khi cho ông ta một chi tiết vượt qua bình thường. Vạch trần ba ngàn thạch cùng Tô Lâm, Trần Quảng sẽ đoán ra được bản thân bị bán đứng, mà việc Tô Dung Hoa luôn giấu giếm mình, cũng chỉ vì hy vọng ông ta không khai ra Tô Lâm.
Chỉ cần Trần Quảng hoài nghi Tô Dung Hoa sẽ rất dễ dàng mất khống chế.
Lý Dung nhớ đến những thứ kiếp trước Tô Dung Khanh nói với mình, nhất thời cảm thấy mệt mỏi. Nàng không nói thêm nhiều, sau vài phút, nàng phân phó, “Kiểm tra xem đêm hôm qua là phiên trực của ai, vết thương của ông ta không thể do tự ông ta làm được. Hãy tìm ra kẻ đó, nói với gã, hoặc quất ông ta thêm vài roi hoặc tự quất chính mình. Quất xong thì cắt chứt, tống cổ khỏi đây!”
Thượng Quan Nhã đáp một tiếng, Lý Dung nhìn khẩu cung trong tay, “Hiện còn dư lại những ai?”
Thượng Quan Nhã báo ra vài cái tên, Lý Dung khẽ gật đầu nói, “Cùng đi thôi”
Lý Dung và Thượng Quan Nhã bận rộn xử lý những phạm nhân chưa chịu khai, đợi đến trưa, thị vệ bỗng nhiên vội vã từ bên ngoài chạy vào, hấp tấp nói, “Điện hạ, có thứ này”
Lý Dung ngồi trên ghế, cầm ly trà, đưa mắt nhìn thứ trên tay thị vệ.
Thị vệ nâng một con diều, bên trên viết hai chữ “Dừng lại” bằng màu đỏ như máu.
Thượng Quan Nhã nhìn thấy con diều, sắc mặt lập tức thay đổi, nàng lạnh giọng hỏi, “Ai làm?”
“Thưa không biết”, thị vệ quỳ trên đất, “Ban nãy con diều này đột nhiên bay vào sân viện, thuộc hạ đã cho người ra ngoài truy bắt nhưng không bắt đươc ai cả”
Thượng Quan Nhã lạnh mặt không nói, như thể muốn mắng người nhưng lại biết những chuyện thế này rất khó truy tra. Nàng quay đầu nhìn Lý Dung, Lý Dung nâng tách trà, suy nghĩ hồi lâu mới cười nói, “Cùng đường bí lối rồi lại giả thần giả quỷ? Lúc quay về nhớ mang thêm vài thị vệ, cứ mặc kệ chúng đi”
Nói xong, Lý Dung nhấp một ngụm trà, sau đó đặt ly lên bàn, quay sang nhìn quan viên đang bị thẩm vấn, tiếp tục làm việc.
Những chuyện như ám sát, nàng từ trước đến nay chưa từng sợ hãi. Kiếp trước chính là như thế mà qua, cho nên nàng sớm đã quen rồi.
Thượng Quan Nhã dù sao cũng là lần đầu gặp phải chuyện này, nàng hòa hoãn trong phút chốc, ổn định tâm thần mới có thể bình tĩnh.
Hai người bận đến tận nửa đêm, Bùi Văn Tuyên cuối cùng cũng làm xong chuyện của mình, hắn ra khỏi cung, ngồi trên xe ngựa đi thẳng về phủ Công chúa.
Bùi Văn Tuyên có chút mệt mỏi, hắn dựa trên thùng xe nhắm mắt dưỡng thần, thời gian nghỉ ngơi của hắn rất ít, cho nên phải tranh thủ từng giây từng phút.
Xe ngựa đi được nửa đường bỗng nhiên dừng lại, Bùi Văn Tuyên hai tay luồn trong tay áo, chậm rãi mở hai mắt. Đồng Nghiệp vén rèm xe, thấp giọng thưa, “Đại nhân, có người cản xe dâng bản cáo trạng ạ”
Bùi Văn Tuyên nhíu mày, thân làm Ngự sử, tiếp bản cáo trạng quả thật là chuyện bình thường. Hắn khẽ gật đầu, mệt mỏi nói, “Đem bản cáo trạng đến đây”
Đồng Nghiệp đáp một tiếng, nhảy xuống xe ngựa, đi đến trước mặt đứa trẻ chặn đường đưa bản cáo trạng.
Tuy nhiên, chỉ trong chớp mắt, có rất nhiều mũi tên đột nhiên từ trong đám đông bắn ra, trực tiếp xuyên qua cửa sổ xe, bay thẳng vào thùng xe. Bùi Văn Tuyên phản ứng cực nhanh, nâng tay đóng cửa sổ xe lại.
Cùng lúc này, một thanh kiếm bạc trực tiếp đâm qua rèm xe. Bùi Văn Tuyên lạnh lùng nhìn thanh kiếm cắm ở trước người, hắn nâng tay rút ra thanh kiếm giấu ở bên dưới chỗ ngồi. Vào khoảnh khắc mũi kiếm chĩa về phía mình, hắn cong lưng tiến về phía trước một bước, thẳng tay đâm vào bụng đối phương. Kẻ đó liều chết chém về phía Bùi Văn Tuyên, hắn dùng hết sức đẩy gã ra ngoài, nhưng mũi kiếm như cũ xẹt qua cánh tay hắn một đường, máu tươi bất giác tuôn ra như suối.
Bình thường, Bùi Văn Tuyên nhìn qua chỉ có mình Đồng Nghiệp theo hầu song thật ra trong tối, đều có người của hắn. Đối phương vừa ra tay, người của Bùi Văn Tuyên lập tức xông ra, ngoại trừ một con cá lọt lưới, những kẻ khác đều bị chặn ở bên ngoài. Chưa đến vài phút, những tên thích khách đã bị áp chế.
Đồng Nghiệp vội vàng vén rèm lên, nâng kiếm nói, “Công tử, ngài không sao chứ?”
Bùi Văn Tuyên che lại vết thương trên tay, cũng không nói nhiều, bước thẳng ra khỏi xe ngựa. Những người khác đều chết cả, chỉ còn dư lại đứa trẻ đưa bản cáo trạng. Hắn trực tiếp đi về phía đứa trẻ, tuy nhiên khi thấy Bùi Văn Tuyên đến gần, đứa bé cắn răng vùng vẫy, thế nhưng thật sự có thể thoát khỏi sự khống chế của thị vệ. Nó nhào về phía Bùi Văn Tuyên, cũng may thị vệ phản ứng đủ nhanh, một kiếm đã đâm xuyên quần áo của nó.
Bùi Văn Tuyên thét lên, “Chậm đã…”
Còn chưa dứt lời, đứa trẻ đã chết. Thị vệ quỳ xuống, nhanh chóng quét nhìn vết thương trên người thích khách sau dó nâng đầu nói, “Đại nhân, là người lùn”
Trên giang hồ, những tổ chức sát thủ rất thích dùng người lùn để huấn luyện làm tay sai. Những người này nhìn như trẻ con, dễ dàng khiến người khác lơ là cảnh giác, nhưng trên phương diện sức lực và hành động lại thành thục như người trưởng thành.
Sắc mặt Bùi Văn Tuyên có chút khó coi, hắn nhìn chằm chằm sát thủ hồi lâu sau đó chỉ nói, “Đi điều tra đi, phái thêm vài người bảo vệ Điện hạ”
“Vâng”
Thị vệ đáp một tiếp liền lập tức đi báo cho Lý Dung.
Tuy nhiên người của Lý Dung đã đến Đốc tra ti sớm hơn một bước. Lý Dung bước ra ngoài, đang dùng khăn nóng lau tay và thương nghị chuyện sau này với Thượng Quang Nhã.
Hai người vừa bước vào sảnh chính đã thấy Tịnh Lan vội vã chạy đến nói, “Điện hạ, có chuyện không hay rồi”
Lý Dung nâng mắt, Tịnh Lan hoảng loạn nói, “Phò mã bị ám sát”
Nghe vậy, Lý Dung đột nhiên trừng to mắt.
Thượng Quan Nhã cũng lộ ra vẻ kinh ngạc, sau đó vội vã hỏi, “Điện hạ đừng hoảng hốt, Người trước về xem Phò mã thế nào đi, để ta đi điều tra”
Lý Dung dần hồi thần, trực tiếp xông ra ngoài, kéo một con ngựa rồi tung người lên, lớn tiếng quát, “Dù đào ba thước đất cũng phải tìm ra, ta muốn chém chết bọn chúng!”
♪Tác giả có lời muốn nói♪
【 Vở kịch nhỏ 】
Người nhà họ Bùi, “Bùi Văn Tuyên, chúng ta muốn ức hiếp ngươi”
Bùi Văn Tuyên, “Ta có bà xã nha”
Cấp trên, “Bùi Văn Tuyên, quan trường chông gai, mong ngươi tém lại”
Bùi Văn Tuyên, “Ta có bà xã nha”
Sát thủ, “Bùi Văn Tuyên, chúng ta muốn lấy mạng chó của ngươi”
Bùi Văn Tuyên, “Ta có bà xã nha”
Quần chúng, “Ngoài câu này ra ngươi còn câu gì khác không?”
Bùi Văn Tuyên, “Các ngươi chạy mau, bà xã ta đến rồi!”