Người phụ nữ trung niên bán bánh rán lờ mờ biết hai đứa bé này hình như ở chân cầu cùng một chỗ với mấy kẻ lang thang, lúc trước hay đi lòng vòng cái sạp của bà nhiều lần nhưng chưa bao giờ mua.
Xem chừng bởi vì hôm nay là Tết, cho nên mới có thể chạy đến đây ăn một lần.
Người phụ nữ trung niên cố ý nhét thêm vào bên trong bánh rán một muôi lớn thịt ba chỉ, ngồi bên cạnh nhìn hai anh em bọn họ sưởi ấm cho nhau.
Thật là tội nghiệp!
“cậu bé, một mình cháu mang theo em gái rất khó khăn đó, gần đây cũng có một viện mồ côi, cháu nên mang qua đó!”
Cuộc sống trong viện mồ côi tuy không xem là tốt lắm, nhưng cũng tốt hơn bọn chúng bây giờ.
Tô Diễn mím môi, không muốn nói tiếp.
Không muốn mang qua đó, không muốn A Hoan bị nhận nuôi!
Cho nên sau khi đưa tiền xong, Tô Diễn liền rời đi, sợ có người tiếp tục nhắc về chuyện hồi nãy.
“A Hoan, đến đây, có thịt nè.” Tô Diễn ngồi xổm ven đường, đem chiếc bánh rán còn nóng hổi đưa cho Đường Hoan, giúp cô sưởi ấm đôi tay lạnh buốt.
Hắn phát hiện con bé này quả nhiên là động vật ăn thịt, mỗi khi gặm trúng miếng thịt, hai con mắt sẽ sáng lên.
“Có thịt! Ca ca!” Ăn thịt xong, cô ngẩng đầu lên, ánh mắt sáng ngời nhìn Tô Diễn.
Tô Diễn sờ chiếc đầu nhỏ của cô: “Ừm, có thịt, ăn ngon không?”
“…..Ăn ngon.” Đường Hoan vùi đầu tiếp tục gặm.
Ăn được một nửa rồi đem phần còn dư cho Tô Diễn.
Cái này đã trở nên quen thuộc với bọn họ.
Mỗi lần cho dù bất kể là ăn cái gì, cuối cùng A Hoan sẽ đưa một nửa cho hắn.
Rõ ràng là cực kỳ thích ăn thịt, rõ ràng là vẫn muốn ăn, nhưng cô ăn được một nửa, nhất định sẽ dừng lại.
Nếu như lỡ cắn nhiều hơn một miếng, sẽ chột dạ cúi thấp đầu.
Không dám nhìn hắn, trực tiếp nhét vào miệng hắn luôn, bộ dáng có tật giật mình.
Trên đời này tại sao lại có tiểu thiên sứ đáng yêu như vậy, hiểu chuyện như vậy, làm hắn không nhịn được muốn khóc.
Cho nên làm sao hắn có thể nhẫn tâm ném cô đi!?
Hai người ăn xong một cái bánh rán, sau đó lại đi mua cho A Hoan một cái kẹo mút.
Sinh nhật này coi như đã kết thúc.
Wattpad: thbssy (Tranh)