Hồ đại nhân nghẹn lời, thầm mắng người viết tấu chương nghe nhầm đồn bậy, chưa tìm thêm chứng cứ đã bêu xấu trọng thần, thật sự nên giáng tội.
Cùng biến sắc như Hồ đại nhân còn có vạn tuế. Vì sao luôn có người muốn hại Vong Sơn của ông? Loại lời nói đùa hù dọa ngu dân này lại bị dùng để buộc tội trên triều đình, còn bôi nhọ Thiều Dung công chúa thành nữ tử thanh lâu, ngay cả Thái Hậu cũng bị tổn hại.
Nghĩ vậy, thể diện của vạn tuế cũng đâu thể đẹp nữa? Lập tức quyết định, nhất định phải nghiêm khắc xử lý quan viên bôi nhọ Lang Vương.
Ung Dương công chúa đi tuần theo hoàng đế cũng cười nói: “Nếu là Thiều Dung công chúa thì lấy tiền cũng phải, hiện giờ chúng ta ở kinh thành lại khổ, không được nhìn ngươi trang điểm mọi lúc, lại không biết nên mặc đồ thế nào mới đẹp.”
Nàng ấy đã gả, hôn phu hiền hậu cần cù, thật ra hoàng đế cũng thương nữ nhi này nên đề bạt Phò mã, hắn suôn sẻ thăng tiến trong triều, cảm tình của phu thê cực nặng, cũng coi như là hoà thuận.
Kiếp này Ung Dương công chúa không sửa được tật xấu nói chuyện không qua não, lại nói lời bỏ tiền ngắm Quỳnh Nương này.
Nhưng Quỳnh Nương hiểu nàng ấy, nàng hơi mỉm cười, chuyển đề tài khác.
Thật ra trước khi đến Giang Đông, tầt cả quần thần đã nghĩ sẵn trong đầu, chuẩn bị đến Giang Đông với vua, tóm được sai lầm của Lang Vương rồi thỉnh tấu.
Nhưng không ngờ Hồ đại nhân ra quân bất lợi, lập tức bị Lang Vương bác bỏ sạch sẽ.
Sau đó, vạn tuế thật là săn sóc thần tử, thật là quan tâm Lang Vương không thể cưới luôn, lập tức nói, nhân lúc ông tuần du Giang Đông liền làm chủ chủ trì hôn sự cho hai người, gương vỡ lại lành, trở thành giai thoại trăm năm.
Còn tiền cưới, ông và chư vị hoàng tử thần sẽ không bủn xỉn, cũng coi như là giúp đỡ Lang Vương táng gia bại sản vì dân.
Gia Khang Đế nói trôi chảy, thần tử phía dưới đều mang vẻ mặt đau khổ.
Theo lý mà nói, đồng liêu tặng quà cho nhau hẳn là bổn phận, nhưng Lang Vương cưới chính thê thật sự làm mọi người khó chịu, đặc biệt là tân nương tử cũng không thèm thay, có hiềm nghi lấy quà mừng nhưng lại không thể nói ra lời nghi ngờ, nếu không sẽ thể hiện mình là người keo kiệt, ngoài ra còn có hiềm nghi xúi giục phu thê Lang Vương không thể gương vỡ lại lành.
Chỉ có thể nhận xui xẻo, từ kinh thành xa xôi ngàn dặm đến Giang Đông tặng quà cho Lang Vương.
Lang Vương cũng chỉ có thể cảm tạ quân ân, quyết định ngày nghênh thú Quỳnh Nương.
Mấy ngày liên tục bồi vương, Lang Vương cần phải xử lý chính vụ. Mỗi ngày trở về ngắm hai đứa nhỏ đã ngủ say, ăn cơm canh Quỳnh Nương tự tay nấu cho hắn rồi mới đến thư phòng xử lý chính sự đã trì hoãn vì làm bạn với thánh thượng.
Bữa tối hôm nay vô cùng phong phú, Quỳnh Nương thấy hắn lao khổ, bồi bổ cho hắn mấy ngày liền, hôm nay băm ớt nướng cá, ăn với canh viên chim ngói.
Ăn xong hắn liền vào thư phòng, lại nghe quản gia thông báo, thân thích đến nhà, nói có chuyện quan trọng báo cho Lang Vương.
Lang Vương luôn gần gũi lo liệu cho người Giang Đông, quan tâm thúc công cô mẫu thân thích, thấy muộn như vậy vẫn đến, không nói là gặp khó khăn gì, lập tức để người dẫn hắn vào.
Cửa thư phòng đẩy ra, một nam tử mặt tròn dáng người tầm trung đi đến, cười thi lễ với Lang Vương: “Vương gia.”
Lang Vương nhìn thoáng qua người đến, nhận ra là cháu đích tôn Sở Đắc Thắng của một thúc công thân thích. Sở Đắc Thắng vừa qua ba mươi, bởi vì ham sắc nên gương mặt có chút xanh trắng.
Vị thúc công này vốn giàu có, đáng tiếc có một nhi tử chỉ biết tiêu tiền không biết kiếm tiền, dần dần ngồi không tiền cạn, đến thế hệ Sở Đắc Thắng, gia tài bạc triệu đã bị hao hết, tuy có thể áo cơm vô lo nhưng sống không bằng phú thương.
Lang Vương hỏi: “Đường ca đến có chuyện gì?”
Sở Đắc Thắng lấy lòng cười nói: “Hàng ngày Vương gia rất nhiều công chuyện, vốn không nên quấy rầy, nhưng gần đây ta mới biết được một chuyện cần phải để Vương gia biết… Vương gia cũng biết chúng ta suýt trở thành huynh đệ ruột đúng không?”
Lang Vương nghe lời này xong, sắc mặt lập tức trầm xuống, lông mày nhăn lại, quát: “Ngươi nói vậy là có ý gì?”
Sở Đắc Thắng bị vẻ mặt và ngữ khí của Lang Vương làm cho hoảng sợ, ngộ ra Lang Vương hiểu lầm lời của mình, bèn nhanh chóng nói: “Ngày xưa lúc Lão vương phi còn chưa mất, có lẽ là cảm thấy dưới gối chỉ có một mình Vương gia, có chút trống trải nên có ý thu ta làm nghĩa tử, chuẩn bị bàn bạc với đại bá mất sớm của ta rồi sửa lại gia phả, tổ chức lễ thu nuôi ta, mấy thúc công đều biết chuyện này. Đáng tiếc trời không cho mệnh thọ, Vương phi đột nhiên ly thế, đại bá thương tâm quá độ cũng bệnh chết, chuyện này không giải quyết được gì.”
Lang Vương giương mày kiếm, chuyện này hắn chưa bao giờ nghe nói đến. Nhưng đã nhắc đến vài vị thúc công biết chuyện, nghĩ vị biểu ca này không to gan đến nỗi nói cái chuyện xưa rách này ra chọc mình. Không biết vì sao hôm nay hắn lại nhắc đến chuyện này?
Sở Đắc Thắng lại không nói một chuyện, đó là lúc ấy lão Lang Vương không đồng ý, vì vậy sau khi Lão vương phi qua đời, chuyện này không được tiếp tục.
Lúc đó hắn vẫn là đứa bé hơn mười tuổi, lần đầu tiên trong đời bước vào Lang Vương phủ, bị vương phủ xa hoa rộng rãi làm cho chấn động. Hắn nhìn thấy Lang Vương phi, bà còn đẹp hơn mỹ nhân trong tranh vài phần.
Vương phi xoa đầu hắn, cười nói đùa: “Sửa gia phả rồi con sẽ là ca ca, là đích trưởng tử của vương phủ, sau này vương vị Lang Vương cũng sẽ là con kế thừa.”
Lúc đó hắn tuổi nhỏ chưa hiểu, sau này tuổi dần lớn, hắn mới biết mình đã bỏ lỡ cái gì.
Vô số lần hắn nghĩ nếu ngày đó Vương phi vẫn chưa bỏ mình, liệu lời nói đùa có thể trở thành sự thật hay không? Nếu vậy bây giờ mình sẽ là chúa tể Giang Đông, ở trong Lang Vương phủ nhà cao cửa rộng ngàn gian làm Vương gia quyền cao chức trọng, nhìn lại hiện tại nhà chỉ có bốn bức tường, trái tim hắn đau như bị vô số con kiến cắn xé.
Sở Đắc Thắng quăng suy nghĩ vô dụng này ra sau đầu, móc ra một phong thơ từ trong ngực, tất cung tất kính đưa cho Lang Vương, nói: “Đây là lá thư Vương phi đưa cho phụ thân ta lúc ấy, nói rõ nếu đương kim thánh thượng đến Giang Đông thì phụ thân ta giao thư cho ngài. Phụ thân ta đi sớm, lời nói lúc lâm chung cũng chưa rõ ràng nên có chút chậm trễ, gần đây ta cũng mới nhận được phong thư này, hôm nay phụng mệnh Lão vương phi đưa thư cho Vương gia.”