“Tiểu Nhiễm, cảm ơn cậu ha. Ờ mà cậu với Trì Thác làm sao vậy?” Giang Tuyết Đào gần đây toàn trông thấy Nhiễm Văn Ninh chạy loanh quanh bên cạnh Trì Thác như một con cún con, trông cứ như đang sợ hãi đội trưởng xảy ra chuyện vậy.
Nhiễm Văn Ninh đang pha đồ uống cho Giang Tuyết Đào, cậu nghe vậy, chỉ cúi đầu đáp: “Tôi với ổng đâu có gì đâu, tôi tốn sức chín trâu hai hổ mới kéo mấy ông về, tôi muốn đối xử tốt với mấy ông một chút vậy thôi.”
“Đây, Đào ca, anh uống từ từ thôi ha.”
Theo thường lệ, Nhiễm Văn Ninh lại xuất hiện bên cạnh Trì Thác, “Thác Thác, anh muốn đi đâu làm gì?”
“Cậu có thể đừng gọi tôi bằng cái tên đó có được không.” Trì Thác chỉ khoác có mỗi áo khoác thôi, Nhiễm Văn Ninh đã cảm thấy anh muốn đi ra ngoài rồi.
“Tôi chỉ quan tâm anh thôi mà.” Nhiễm Văn Ninh đáp rất chuyên chú.
Sau khi móc nối xong tất cả mấy hành động gần đây của Nhiễm Văn Ninh, Trì Thác cảm thấy hơi bị ngộ ngộ dị dị. Anh rất muốn hỏi Nhiễm Văn Ninh một câu, nhưng vẫn luôn nén lại không dám hỏi, “Lòng tốt của cậu tôi xin ghi nhận, đừng tìm tôi mỗi ngày như vậy nữa.”
Thật ra, Nhiễm Văn Ninh cũng cảm thấy mình có hơi đáng ghét, nhưng cậu lại chưa cảm thấy mình nên xem nhẹ chuyện vặt vãnh đến một mức độ như thế bao giờ cả, “Tôi không nhìn thấy anh thì không yên lòng được.”
Nét mặt của Trì Thác lập tức cứng ngắc. Anh vừa rối rắm vừa do dự hỏi, “Cậu, đối xử với ai… cũng như vậy hả?”
Hả? Anh thấy tôi rãnh tới vậy luôn? Tôi cũng đâu phải cái máy lạnh đâu.
Nhiễm Văn Ninh cau mày, đáp lời Trì Thác: “Nào có? Bởi vì đó là anh nên tôi mới tốt với anh đó, nói cho anh biết, chỉ cần anh còn là Trì Thác, tôi sẽ tốt với anh, thế thôi.”
Anh có biết lúc ấy tôi cố gắng đến mức nào, bị cái mũi tên sáng rực kia chọt bao nhiêu vết thương mới lôi anh về được hay không.
Khụ khụ… Sau khi nghe xong câu này của Nhiễm Văn Ninh, Giang Tuyết Đào đang dợm uống nước cũng phải trực tiếp ho sặc sụa.
Trong suốt cuộc đời của Trì Thác, đây là lần đầu tiên anh được một tên con trai trắng trợn tỏ tình như vậy. Anh ngượng đến một mức độ trước nay chưa từng có, bèn vươn nắm tay che khuất khóe môi mình, rốt cuộc mới hỏi một câu: “Nhiễm Văn Ninh, cậu có thật sự thích đàn ông hay không?”
Trì Thác vừa dứt lời, Nhiễm Văn Ninh lại choáng váng mất một giây. Làm sao cậu có thể đem lòng yêu mến một gã đàn ông đã từng xẻo mất bim bim của mình?
“Trì Thác anh suy nghĩ cái chi đấy? Anh là đội trưởng, phải gánh vác nhiều như vậy mà. Đội viên muốn đối xử tốt với anh một chút thôi, có sao không?” Vừa dứt lời, Nhiễm Văn Ninh đã vỗ vai của Trì Thác nghe bồm bộp, “Đây là do anh xứng đáng đấy.”
Nhưng tôi chẳng làm được gì cho cậu cả, cậu luôn bị nuôi thả cơ mà. Trì Thác đã ngượng đến mức khó có thể nhìn thẳng vào Nhiễm Văn Ninh, bèn lặng lẽ xoay người, “Cảm ơn, tôi về phòng ha.”
Nhưng Trì Thác nghĩ đi nghĩ lại nghĩ Đông nghĩ Tây cũng chẳng nghĩ đến một việc, Nhiễm Văn Ninh không muốn làm bạn trai của anh, mà lại muốn trở thành cha anh.
Tình anh em ấm áp như nắng trưa của Nhiễm Văn Ninh chỉ duy nhất không chiếu rọi đến một người, nguyên nhân là do cậu ta rất mạnh, từ trước đến giờ chưa hề gặp chuyện. Lâm Nhất đứng bên cạnh họ, nghe hết mấy lời mà Nhiễm Văn Ninh và Trì Thác nói với nhau, sau đó vứt một ánh mắt xét nét về phía Nhiễm Văn Ninh.
“Chuyện người ta làm cho anh khiến anh cảm động đến như thế cơ à?”
Nhiễm Văn Ninh khoác lên mình vầng sáng thánh hiền, gật gật đầu đáp lời Lâm Nhất: “Dù sao cũng là người quen mà. Nếu ai đã từng trả giá vì tôi, tôi đều sẽ lấy thân báo đáp, cho người ấy cái mạng này cũng được luôn.”
“Lâm Nhất, cậu nhìn tôi như vậy làm gì?”
Sau khi nghe xong câu nói kia, cậu bạn họ Lâm cũng ngưng xét nét, cả người cậu ta cứng lại trong giây lát. Cuối cùng, cậu ta bừng tỉnh, sau đó vừa nhìn Nhiễm Văn Ninh vừa bóng gió nói: “Anh cứ như vậy thì sẽ bị thua thiệt đấy.”
“Tôi nói được là làm được, tôi đã nói với cậu rồi mà.” Trông Nhiễm Văn Ninh không giống như đang đùa.
Lâm Nhất nhẹ nhàng thở dài, không để ý đến Nhiễm Văn Ninh nữa, cũng xoay người trở về phòng mình.
…
Trong lần họp tổng kết này của “Con mắt của Thượng Đế”, chỉ có bốn người Nhiễm Văn Ninh mà thôi. Nhiệm vụ lần này của họ cũng không quá kì công, hẳn là do Hạng Cảnh Trung lén sắp xếp.
Nhiễm Văn Ninh và Lâm Nhất thật ra chỉ nhìn thấy một vài kí ức mà thôi, Kim Chanh và Trì Thác đều đã trải qua những kí ức ấy, không có chuyện gì đáng nói. Nội dung quan trọng đang nằm trong tay Trì Thác, Kim Chanh không nhớ nội dung cuối cùng trong mộng của mình là gì.
“Thiệu Vấn Minh đã bắt đầu kế hoạch của hắn từ rất lâu lúc trước, hiện giờ hắn ta vẫn lần lượt bóp chết mỗi một kẻ khai thác, hệt như trước đây.” Trì Thác nhìn chăm chú vào ly hồng trà trước mặt mình, nói như vậy.
Hạng Cảnh Trung giải thích với Nhiễm Văn Ninh và Lâm Nhất: “Hai người hẳn là không quen cái người này cho lắm, hắn ta là đội trưởng lúc trước của đội thứ tư, lúc ấy, hắn ta là một thiên tài, đạt được đến cấp tông đồ rất sớm. Hắn ta vượt mặt thầy của mình chỉ vỏn vẹn trong một khoảng thời gian rất ngắn.”
“Hiện giờ, hắn ta là lãnh đạo của phái bảo thủ.”
Tay của Nhiễm Văn Ninh lập tức nắm chặt. Phái bảo thủ hại quá nhiều người, mộng cảnh đã khó đến mức ấy, bọn chúng còn khiến người bên phái cấp tiến của bọn họ chịu thêm quá nhiều phiền phức.
“Chuyện của Trì Triệt đã có nguyên nhân rõ ràng rồi, lúc đó em ấy một mình vào trong mộng, mấy người còn lại ở đội thứ hai không kịp chạy theo. Tôi cũng có trách nhiệm. Nhưng Thiệu Vấn Minh hành động rất nhanh, chuyện này có hơi khó tin.” Hạng Cảnh Trung nói.
Trì Thác cầm lấy chén hồng trà, lắc lắc một chút, “Hắn ta biết mình sẽ bị giám thị trong cái mộng cảnh kia, hắn hiểu rất rõ ‘Con mắt của Thượng Đế’, thậm chí còn chuẩn bị xong xuôi để đề phòng bản thân bị nhìn thấu trong tương lai. Nếu phái bảo thủ khi ấy không lộ đuôi chuột, chúng ta thật sự sẽ không đoán được người đó là hắn, nhưng hiện giờ, hai phe bên mình đấu nhau chết sống đã lâu như vậy, suy đoán thế nào đi nữa thì cuối cùng cũng chỉ có thể là hắn.”
Kim Chanh cười nhạt, “Hắn ta đã vượt qua cái giai đoạn yếu nhớt kia, bây giờ cũng đã trễ mất rồi. Tuy nhiên, Hạng Cảnh Trung nói cũng không sai, phản ứng của hắn ta khi ấy nhanh như vậy, chuyện này đúng thật là có vấn đề, năng lực của kẻ này lúc ấy đã nhiều đến nông nỗi như thế sao?”
“Bên ta có kẻ phản bội, chúng ta còn không nhìn thấu được đây.” Hạng Cảnh Trung hệt như đã lâm vào hồi ức.
Trì Thác nhìn Hạng Cảnh Trung, hỏi: “Thiệu Vấn Minh có nhắc đến ‘chìa khóa’ trong mộng. Anh cũng biết đã có chuyện gì mà, phải không.”
Hạng Cảnh Trung tựa lưng vào ghế, nói với mọi người: “Hai vị đây thuộc cấp tông đồ, nhưng đẳng cấp của mộng cảnh lại khác nhau, của Trì Thác cao hơn của Kim Chanh. Các tông đồ của những mộng cảnh có đẳng cấp cao có thể đạt đến một cấp bậc cao hơn nữa, là cấp chủ tọa, cũng chính là ‘chìa khóa’ mà Thiệu Vấn Minh từng nói.”
Còn có một cấp bậc khác cơ á? Trì Thác mạnh như thế, còn có thể mạnh hơn nữa ư? Nhiễm Văn Ninh nhìn ba người có thâm niên trước mắt kia, không không, bọn họ vào mộng cũng không được xem như con người nữa, họ đều quá mạnh mẽ.
Vừa dứt lời, Hạng Cảnh Trung đã xoay mặt về phía Nhiễm Văn Ninh, cười bảo: “Nếu đám hậu bối mấy cậu mà có loại cấp bậc này, tôi sẽ rất vui vẻ.”
Đầu Nhiễm Văn Ninh lắc muốn rớt, “Tới cả cấp tông đồ mà tôi còn không đạt tới nữa là.”
“Đã rất nhiều năm rồi, cũng không biết những người thuộc loại cấp bậc này có thật sự xuất hiện hay chưa. Cấp chủ tọa chỉ là một suy đoán của chúng tôi thôi, là loại cấp bậc có xuất hiện trên lí thuyết. Nhưng Thiệu Vấn Minh cũng không mong rằng họ thật sự sẽ được sinh ra.” Hạng Cảnh Trung nói.
“Mấy người chỉ tồn tại trên lí thuyết như vậy sẽ đạt đến trình độ như thế nào?” Nhiễm Văn Ninh tò mò hỏi.
Hạng Cảnh Trung cười nhìn cậu, lạnh nhạt đáp: “Có thể gây ảnh hưởng đến hiện thực.”
…
Lại là một đêm trăng trên tầng lầu cao nhất.
“Trời lạnh, cậu đừng có mãi hẹn tôi ở cái chỗ này.” Cây gậy màu bạc của Hạng Cảnh Trung phản chiếu ánh trăng, sáng bàng bạc.
Lâm Nhất nhảy xuống lan can, nói với anh ta: “Tuy chuyện như thế có xác suất rất nhỏ nhưng vẫn có thể xuất hiện. Sau này cũng đừng cho mấy người mang thai vào trong mộng nữa.”
Hạng Cảnh Trung vốn là một người đàn ông lúc nào cũng mang theo nét cười bên môi, nhưng sau khi nghe xong câu nói này, nét cười của anh ta lại trở nên nhạt nhẽo đến dường như không thể nhìn thấy, “Để tôi tìm mấy lí do khác để chỉnh lại quy chế, nếu không Kim Chanh sẽ phát hiện mất.”
Sau một lát, nét cười kia lại xuất hiện trên môi anh ta, “Tôi nghĩ cậu sẽ đi theo Trì Thác, không ngờ lại đi giúp Kim Chanh.”
“Cậu quan tâm đến những sinh mệnh chưa ra đời sao?”
Đôi mắt màu hổ phách kia của Lâm Nhất khóa lại trên người Hạng Cảnh Trung một chốc, sau đó lại biến mất. Cậu ta xoay người nhìn ánh trăng, chỉ để lại một bóng lưng cho Hạng Cảnh Trung.
Hạng Cảnh Trung không thấy được nét mặt của Lâm Nhất, chỉ có thể nghe thấy cậu ta nói ra một câu:
“Ừ, tôi quan tâm đến chúng.”