“Suỵt, đừng nói chuyện.”
Thẩm Quát vẫn kịp mở miệng, Giản Hồng Lương cầm hai ly nước lạnh thủy tinh, đặt trên bàn, nói: “Tùy ý ngồi đi.”
Lục Yên giật nhẹ góc áo của Thẩm Quát, ra hiệu cho anh trước tiên đừng nói, hai người ngồi xuống ghế.
“Con gái của tôi đã sớm không nhận tôi làm bố nữa rồi.” Giản Hồng Lương lạnh lùng chế giễu nói: “Nó bây giờ làm đại minh tinh rồi càng không thèm để ông đây vào mắt.”
Lục Yên nói: “Bác trai, quan hệ của bác và Giản Dao rất không tốt sao?”
“Hừ, từ sau khi con mẹ điên của nó qua đời, nó đối với ông đây không có một ngày hòa nhã, bây giờ trưởng thành rồi, càng là cánh mọc cứng cáp, đã sớm không nhận người bố này nữa rồi.”
“Cô cậu uống nước.”
Giản Hồng Lương đưa ly nước tới trước mặt hai người, khăng khăng bảo bọn họ uống nước.
Thẩm Quát cầm cái ly lên lập tức buông xuống, liền buồn nôn một trận.
Ly nước có vẻ rất cũ kỹ, không biết bao lâu rồi chưa dùng tới, mắt thường cũng có thể thấy là không sạch sẽ.
Lục Yên cầm lấy ly nước, cũng dừng lại một chút, sau đó uống một hơi cạn sạch nước trong ly.
Thẩm Quát sửng sốt, chậm rãi nuốt nước miếng một cái, có chút không thể tin được.
Quá liều mạng rồi.
Mặc dù gia cảnh của Thẩm Quát cũng không tốt nhưng đồ trong nhà tốt xấu gì cũng giữ sạch sẽ gọn gàng, ly bát cũng đều sạch sẽ, anh là chàng trai tương đối thích sạch sẽ, cho nên vừa vào nhà thì có chút không chịu được sự lôi thôi và dơ bẩn trong nhà này.
Lục Yên biết anh ngại ly bẩn, quả thật là rất bẩn, bẩn đến mức Lục Yên cũng không muốn nhìn nhiều.
Nhưng cô đã tới nơi này rồi, chắc chắn là trước tiên phải lấy được sự tín nhiệm và ấn tượng tốt của Giản Hồng Lương mới có thể hỏi được tin tức mà cô muốn biết.
“Khát quá, anh không uống thì cho em uống.” Nói xong cô trực tiếp cướp lấy ly nước của Thẩm Quát, nhắm mắt lại ngửa đầu uống một hơi cạn sạch.
Thẩm Quát:…
Trên mặt Giản Hồng Lương cuối cùng vương một chút ý cười, cũng không đề phòng như thế nữa, thoải mái tán gẫu việc nhà với Lục Yên: “Giản Dao ở trường học vẫn sống tốt chứ, có ai bắt nạt nó không?”
“Mọi chuyện đều tốt, cô ấy cũng thường xuyên nhớ thương bác trai đấy.”
“Nó nhớ thương tôi? Nó mong cho tôi chết sớm một chút nhỉ.”
Lục Yên xấu hổ cười: “Bác trai đừng nói như vậy.”
“Hừ, từ sau khi mẹ nó chết đi, nó liền không nhận tôi làm bố nữa.”
Lục Yên thuận miệng hỏi: “Mẹ của Giản Dao qua đời khi nào?”
“Lúc nó sáu bảy tuổi gì đó.”
“Khi đó cô ấy còn rất nhỏ đó.”
“Còn không phải sao, vẫn là con nhóc lông vàng đấy, mẹ của nó mỗi ngày ở trong nhà khóc như khóc tang, hàng xóm xung quanh ngày nào cũng phàn nàn.”
Lục Yên và Thẩm Quát nhìn nhau, không rõ có ý gì.
“Bác gái bị bệnh gì sao?”
“Bệnh cái rắm, chỉ là ngại ông đây nghèo thôi, ngại ông đây nghèo, mỗi ngày đều khóc lóc, nói không sống nổi nữa… Ngày đó nhân lúc ông đây đến công trường làm việc thì nhảy lầu, chết rồi.”
Lục Yên che miệng lại, kinh ngạc nhìn về phía Thẩm Quát, Thẩm Quát cũng nhăn mày.
Giản Hồng Lương dường như rất lâu rồi không nói chuyện với ai, máy hát vừa mở thì không đóng được, tiếp tục nói: “Lúc ấy con nhóc ở ngay trong nhà, kia, đứng ở chỗ đó.”
Ông ta chỉ chỉ ban công đối diện phòng khách: “Đứng ở đó, ôm con búp bê của nó, nhìn mẹ nó từ trên lầu nhảy xuống, sợ đến choáng váng, khóc cũng không khóc thành tiếng, sau đó hàng xóm báo cảnh sát, gọi xe cứu thương tới, não đều lòi ra rồi còn có thể cứu được à, không cứu nổi…”
Giản Hồng Lương hời hợt kể rõ chuyện vợ mình tự sát, Lục Yên lại nghe đến rùng mình từng cơn.
“Bác… bác gái rốt cuộc vì sao lại tự sát? Dù sao cũng có nguyên nhân chứ.”
“Tôi nào biết, đầu óc cô ta có bệnh, thật sự có bệnh đó.”
“Là bệnh gì?”
Thẩm Quát cau mày, anh không rõ vì sao Lục Yên nhất định phải hỏi đến cùng, hơn nữa, hôm nay cô tùy tiện đến đây như vậy cũng là khá đường đột.
Lục Yên không giống người sẽ làm ra chuyện này, nhất định là có nguyên nhân.
Trong lòng Thẩm Quát cảm thấy lo nghĩ nhưng cũng không cắt ngang cô, mà phân tích nói: “Có phải là bệnh về tinh thần không?”
Giản Hồng Lương hững hờ nói: “Lúc kết hôn qua người giới thiệu cũng không có nói là đầu óc cô ta có bệnh, sau khi sinh em bé thì mỗi ngày đều khóc như bị bệnh tâm thần, nói ông đây không tốt với cô ta, đòi chết đòi sống.”
“Sau khi bác gái sinh con mới xuất hiện những triệu chứng này sao?”
“Dù sao thì lúc kết hôn cũng không nhìn ra, nếu biết sớm thì tôi mới không làm người coi tiền như rác thế này đâu!”
….
Lúc đi ra từ nhà của Giản Hồng Lương, bầu trời âm trầm, màn đêm buông xuống.
Lục Yên dường như vẫn đang suy nghĩ lời Giản Hồng Lương nói, lẩm bẩm: “Bệnh gì sẽ phát tác sau khi sinh em bé?”
“Bệnh trầm cảm.”
“Hả?”
Anh nhìn về phía Lục Yên, bình tĩnh nói: “Ngày nào cũng khóc, tìm cái chết, đây đều là biểu hiện của bệnh trầm cảm, chỉ là người đàn ông kia không hiểu những thứ này mới cho rằng đầu óc bà ấy có bệnh, cũng không kịp thời trị liệu.”
“Làm sao anh biết?”
“Trước kia đối diện nhà anh có một gia đình, dì đó có bệnh trầm cảm, triệu chứng giống hệt với bà ngoại em, anh từng gặp mấy lần, có một lần người phụ nữ đó giống như bị điên, chạy tới đập đầu vào tường, đập đến mức vỡ đầu chảy máu, gặp trường hợp như vậy một lần, đời này cũng không quên được.”
Thẩm Quát thản nhiên nói: “Loại uất ức nặng như vậy rất dễ tự sát, hơn nữa rõ ràng lộ ra tính gia tộc.”
“Có, có ý gì?”
“Có thể sẽ có tính di truyền.”
Anh vừa dứt lời, lòng bàn chân Lục Yên bỗng nhiên bước hụt, nếu không phải Thẩm Quát tay mắt lanh lẹ ôm lấy cô thì cô đã trực tiếp lăn xuống từ hành lang dốc đứng chật hẹp rồi.
Thẩm Quát nhíu mày: “Chuyện gì vậy, không nhìn đường?”
Lục Yên giống như mất hồn, lẩm bẩm nói: “Uất ức nặng… sẽ di truyền, vậy Giản Dao…”
Cũng có chứng uất ức!
Chân tướng dường như dần dần nổi lên khỏi mặt nước, lộ ra một góc của tảng băng chìm.
Thẩm Quát thoáng buông lỏng tay, cơ thể cô nhóc liền ngã xuống phía dưới, sức lực cả người giống như đều bị rút sạch.
Anh đành phải lấy cặp sách của mình xuống lót dưới mặt đất, dìu cô ngồi một bên cầu thang, hỏi: “Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?”
“Thẩm Quát, mẹ có bệnh trầm cảm…” Cô nắm chặt góc áo anh, cả người đều đang run rẩy, ngay cả giọng nói cũng không kìm được mà run lên.
“Mẹ có bệnh trầm cảm!”
Nước mắt của cô vốn không khống chế nổi mà rơi xuống: “Xưa nay em không biết, không ai nói cho em, tất cả bọn họ đều không nói, giấu giếm em… bố em cũng giấu giếm em…”
Chưa bao giờ nói.
Tất cả mọi chuyện liên quan đến mẹ, bệnh của bà, cái chết của bà… bọn họ không nói một chữ.
Thẩm Quát giật mình hiểu được, anh hơi nhíu mày, dùng lòng bàn tay lau nước mắt nơi khóe mắt cô, đau lòng ôm lấy cô, nhẹ giọng trấn an bên tai cô: “Được rồi, không khóc.”
Lục Yên ôm cổ anh, nghẹn ngào thở không ra hơi.
Mọi thứ đều sáng tỏ rồi, lời đồn tự sát cũng là không có lửa làm sao có khói, mẹ của bà bởi vì bệnh trầm cảm mà rời khỏi nhân gian, cho nên tự sát cũng thuận lý thành chương…
Trái tim Thẩm Quát vặn thành một khối, vô cùng khó chịu, chuyện anh không nhìn được nhất chính là Lục Yên rơi nước mắt.
Anh ôm cô, im lặng vỗ về lưng cô.
Cô nhóc khóc đủ rồi thì cọ nước mắt lên đầu vai anh.
Tay của Thẩm Quát rơi lên đầu vai mỏng manh của cô, nhẹ nhàng ôm lấy: “Thật ra cũng không cần quá lo lắng, mặc dù bệnh trầm cảm có tính di truyền nhưng chuyện này cũng có quan hệ mật thiết với hoàn cảnh xung quanh, bố của em rất biết yêu thương bạn gái, có lẽ đời này cũng sẽ không phát tác.”
Cô biết Lục Trăn rất yêu thương Giản Dao, Giản Dao hiện tại cũng không có bất kỳ dấu hiệu nào của bệnh trầm cảm, nhưng mà…. Lục Yên biết kết cục của tương lai, cô có thể khẳng định, cái chết trong tương lai của Giản Dao chắc chắn có liên quan đến bệnh này.
Phải thế nào mới có thể cứu cô ấy, phải thế nào mới có thể cứu cô ấy!
Đầu óc Lục Yên vô cùng hỗn loạn.
Thẩm Quát đưa Lục Yên đến dưới nhà, sờ sờ đầu cô, nói: “Xem ra hôm nay em không có tâm tình ‘Tạm biệt’ anh rồi, về nhà tắm nước nóng, nghỉ ngơi thật tốt, đừng nghĩ đến những chuyện này nữa.”
“Ừm.”
Lục Yên kéo góc áo anh lại, nhón chân lên hôn môi anh.
Vẫn phải ‘Tạm biệt’.
Giản Dao sinh cô chưa được mấy tháng thì xảy ra chuyện. Mẹ của Giản Dao cũng là sau khi sinh con, uất ức thời kỳ sau sinh mới phát bệnh, đâu phải cũng có nghĩa…
Môi dưới của Thẩm Quát bỗng nhiên bị cắn một cái, anh bị đau, cau mày nói: “Em làm gì vậy.”
Lục Yên mở to hai mắt nhìn thiếu niên gần trong gang tấc, trong con ngươi chứa đầy vẻ sợ hãi.
Nếu là như vậy, chỉ cần Giản Dao không sinh em bé, chỉ cần Lục Yên không đến thế giới này, có phải cô ấy…
Sẽ không chết!