Cô rõ ràng chính là cùng tuổi với Lục Yên, sao tâm thái này lại giống như tâm thái mẹ già nhìn con gái chậm rãi lớn lên chứ?
Giản Dao nhìn Lục Trăn, lại nhìn cô nhóc giống anh như cùng một khuôn khắc ra, sau đó lại nhìn sang chính mình trong gương.
Mức độ giống hệt nhau ở trong mắt giữa lông mày này…
Dựa vào đó.
Quả thật là một nhà ba người, tuyệt vời.
*
Thu dọn ký túc xá xong, Lục Yên và Giản Dao tiễn mấy chàng trai ra cửa.
Lục Trăn thuận tay xoa xoa đầu Lục Yên, nói: “Chăm sóc cho….” Chữ kia kẹt trong cổ họng, kìm nén nói ra một câu: “Chị em của em thật tốt.”
Lục Yên vô cùng thần bí cúi đầu nở nụ cười: “Cứ tin em.”
Thật ra muốn nói đến chăm sóc, một năm qua cô và Giản Dao như hình với bóng, đa số thời điểm còn là Giản Dao chăm sóc cô nhiều hơn một chút.
Chính như Lục Trăn nói, Giản Dao thật sự là một… cô gái như gió, nhưng mà anh lại không nhìn thấy Giản Dao vô cùng có khía cạnh năng lực của bạn trai.
Nhất là ở cùng với em gái yếu đuối mềm mại như Lục Yên, năng lực bạn trai của Giản Dao quả thật chạy đến tối đa rồi.
Lục Trăn xoa xoa đầu Lục Yên: “Đi đây.”
“Bye.”
Lúc Lương Đình rời đi cũng không nhịn được đưa tay nhấn một cái nơi Lục Trăn vừa mới vò: “Đi đây.”
“Bye chú Lương Đình.”
Diệp Già Kỳ thấy thế cũng muốn đưa tay, lần này Lục Yên nhạy bén tránh khỏi: “Bye anh Già Kỳ!”
Lục Trăn có thể sờ đầu cô, Lương Đình cũng có thể, nhưng Diệp Già Kỳ không được!
Diệp Già Kỳ nhận ra được cô gái đối xử khác nhau, ánh mắt có chút bi thương.
Lương Đình mang theo một chút ý tứ của người thắng lườm Diệp Già Kỳ một cái, Diệp Già Kỳ kéo kéo cổ áo, không thể hiện cảm xúc rõ ràng.
Lục Yên hoàn toàn không đề phòng với Lương Đình, ánh mắt nhìn anh ta giống như nhìn Lục Trăn.
Nhưng Diệp Già Kỳ không như thế, anh là người từng thổ lộ với cô đồng thời thất bại, mặc dù nói muốn làm bạn nhưng chuyện đó cũng chỉ là chú ý đến quan hệ thế giao của hai nhà Lục Diệp mà thôi.
Diệp Già Kỳ thích Lục Yên, Lục Yên rõ ràng trong lòng, cho nên đối với anh từ đầu đến cuối đều mang theo xa cách và đề phòng.
Có đôi khi Diệp Già Kỳ cũng hy vọng mình có thể thoải mái một chút, bị từ chối liền phóng khoáng say goodbye, chân trời nơi nào không có cỏ thơm, anh cần gì phải treo trên gốc cây Lục Yên này chứ?
Thế nhưng một năm quanh đi quẩn lại, bên cạnh cũng không phải không có cô gái nào ưu tú, với điều kiện của Diệp Già Kỳ, anh thậm chí đều không cần chủ động ra trận liền có các cô gái tấp nập tỏ tình với anh.
Nhưng mà, cuối cùng lòng dạ khó yên ổn.
Đám mây đẹp nhất mà anh từng thấy… từ đó về sau, Vu Sơn cũng chỉ vậy mà thôi. (Người ta nói nếu đã từng ngắm mây trên núi Vu Sơn rồi thì mây ở những nơi khác không có nghĩa gì. Nhưng câu này ngược lại, nếu đã ngắm được đám mây của đời mình rồi thì mây trên Vu Sơn cũng chỉ vậy mà thôi.)
Sau khi mấy chàng trai rời đi, Từ Miểu Miểu ở cùng phòng nói với Lục Yên: “Trời ơi, những soái ca này đều là anh trai nhà cậu sao?”
Lục Yên nhún nhún vai: “Coi như là vậy đi.”
Nghiêm túc mà nói, đều là chú nhà cô mới đúng…
“Woa, cậu hạnh phúc quá đi, bọn họ đều độc thân à? Có thể giới thiệu làm quen không?”
Lục Yên thuận miệng nói: “Có thể.”
Nghe vậy, mấy cô gái khác ở hành lang cũng tụ tập lại: “Thật hay giả, đều độc thân sao, đều học ở trường bên cạnh?”
“Bọn họ đều rất đẹp trai, không nghĩ tới trong trường lý công lại có trai đẹp như vậy!”
“Người đó người đó! Tớ thích anh trai mặc áo thun đen, chưa từng thấy mắt con trai nào đẹp như vậy!”
Giản Dao vừa nghe nhóm mấy cô gái này lại vừa ý Lục Trăn, cô lập tức kéo cổ áo Lục Yên về phòng, “Rầm” một tiếng nặng nề đóng cửa lại.
Đôi mắt hoa đào hồ ly kia của Lục Trăn là lý do đào hoa quấn quanh người anh.
Đẹp, thật sự là đẹp, giống như công tử nhẹ nhàng từ trong tranh cổ đại bước ra.
Lục Yên kinh ngạc nhìn sang Giản Dao, đoán rằng cô ấy ăn giấm rồi, nhịn không được cười trộm.
“Cười cái gì.” Giản Dao bị cô nhìn đến mức cả người không được tự nhiên.
“Thành thật khai báo, chị và Lục Trăn… vừa rồi đi đâu?”
Giản Dao xem Lục Yên như bạn thân cho nên cũng không giấu giếm gì, nói thẳng ra: “Lục Trăn nói dẫn chị đến một nơi.”
“Nơi nào?”
Giản Dao hạ giọng, ghé tai nói thầm với cô: “Nhà thờ bỏ hoang trên núi sau trường, ở đó không có ai.”
Lục Yên mở to hai mắt, hưng phấn gặng hỏi: “Sau đó sau đó, hai người làm gì!”
Giản Dao biết cô nhóc Lục Yên này, tư tưởng không lành mạnh đầy đầu, làm con gái mà còn sắc hơn con trai.
Cô ấy vỗ vỗ gáy cô: “Em nghĩ tụi chị làm gì.”
Lục Yên vểnh môi, chép chép miệng giống như con chim sẻ nhỏ — “Hôn hôn.”
Giản Dao bị cô chọc cười: “Hôn mẹ em chứ hôn! Con nhóc này… em có còn là con gái không!”
“Ôi chao má ơi, Giản gia chị biến thành con gái khi nào vậy.” Lục Yên giở trò gãi cô ấy: “Nhanh thành thật khai báo, quỷ nhát gan Lục Trăn kia, anh ấy có gan hôn chị không?”
Giản Dao không trả lời, cô ấy nắm tay Lục Yên đặt ở vị trí ngực, khóe miệng khẽ nhếch, lộ ra một tia ý cười xảo quyệt.
Lục Yên bỗng nhiên hất tay ra, mở to hai mắt nhìn, lui lại hai bước suýt nữa trượt chân.
“Má ơi…”
Bố mẹ cô có thể đừng vừa bắt đầu đã làm hình thức kích thích như thế được không!
*
Khoảng thời gian đó Lục Yên quả thật không thể nhìn thẳng vào Giản Dao.
Mẹ cô thật sự là một người phụ nữ thời đại, nếu không thì tại sao nói, không phải người một nhà không vào cùng một cửa*.
(*:不是一家人不进一家门: có nghĩa là những người sống cùng nhau thì tính tình và phong cách thường giống nhau, sở thích cũng tương tự nhau.)
Lục Trăn từ nhỏ không sợ trời không sợ đất, chỉ sợ Mạnh Tri Ninh. Đương nhiên, mặc dù anh sợ mẹ nhưng cũng yêu bà ấy, yêu ghê gớm, nếu Mạnh Tri Ninh có thể cho anh một ánh mắt khen ngợi, anh có thể vui vẻ đến tận trời.
Tính tình của Giản Dao và Mạnh Tri Ninh có điểm giống nhau, hơn nữa lại là thật sự có thủ đoạn, đủ thông minh, là người phụ nữ thời đại có thể thuần hóa Lục Trăn.
Thật ra nhiều khi Lục Yên cảm thấy trên người mình chỉ còn thiếu khí phách này của bà nội và mẹ.
Cô thừa kế tính cách của Lục Trăn nhiều hơn một chút, ngay thẳng, có chút lơ mơ, đồng thời còn có yêu sâu đậm của anh.
…
Buổi chiều hôm đó, Thẩm Quát gửi cho Lục Yên một tin nhắn, bảo cô xuống tầng.
Lục Yên vừa đi ra khỏi phòng liền nhìn thấy trên hành lang có không ít con gái thò người quan sát dưới tầng, mặt mày hớn hở nghị luận gì đó, có vẻ rất hưng phấn.
Lục Yên tò mò đi đến một bên vòng bảo hộ, nhìn lần theo ánh mắt của bọn họ, vừa lúc trông lấy Thẩm Quát đứng trong bóng râm dưới cây nhãn thơm.
Anh lười biếng dựa vào một bên cây nhãn thơm, tay áo xắn lên để lộ ra một đoạn cánh tay trắng nõn đẹp mắt. Anh giương cằm lên, ngẩng đầu nhìn về phía tầng lầu của Lục Yên, mắt hơi nheo lại, sau khi trông thấy cô, con ngươi đen nhánh chứa mấy phần ý cười.
“Nhìn lên rồi nhìn lên rồi!”
“Thật là đẹp trai mẹ ơi! Mối tình đầu chính là loại cảm giác này.”
“Xỉu!”
Lục Yên cũng không thể không thừa nhận, Thẩm Quát bây giờ thật sự đẹp trai, có lẽ là bởi vì sau khi bố qua đời, gánh nặng cuộc sống của anh lập tức biến mất, không còn âm trầm mà sâu kín như trước kia nữa.
Hào quang khắp người anh bắt đầu lộ ra bên ngoài, khí chất cũng dần dần trở nên chói lọi mà sáng tỏ.
Loại khí chất này có thể lây nhiễm cho người xung quanh, cho nên không biết từ lúc nào… Thiếu niên trầm mặc ít để lộ tâm tư này luôn có thể trở thành tiêu điểm chú ý trong đám người.
Thẩm Quát trông thấy Lục Yên, thấy cô chậm chạp không xuống tầng, thế là lấy điện thoại ra ấn số điện thoại của cô.
Điện thoại của Lục Yên kêu lên, ánh mắt của nữ sinh cả hành lang đồng thời quét về phía cô.
Khuôn mặt Lục Yên đều đỏ lên, cẩn thận bắt máy, thấp giọng hỏi: “Đây, gọi điện thoại làm gì.”
Trong điện thoại, giọng nói anh kèm theo dòng điện, vô cùng có sức hấp dẫn: “Còn không xuống?”
Lục Yên hạ giọng nói: “Anh quá đột ngột rồi, em… chưa trang điểm đâu.”
“Tại sao phải trang điểm?”
Lục Yên muốn ném điện thoại, lời nói chuẩn thẳng nam như vậy chỉ có loại trình độ trí thông minh kia của Lục Trăn mới có thể hỏi được!
Lục Yên sợ Thẩm quát đợi lâu, chạy về phòng tùy tiện trang điểm nhàn nhạt cho mình, lại thay váy màu xanh nhạt, vội vàng xuống tầng.
Thẩm Quát đón lấy cô, cảm thấy giống như một cơn gió mùa hè nhào về phía mình, cho nên theo bản năng dang cánh tay ra.
Nhưng mà cô nhóc dường như cũng không định nhào vào trong lòng anh, chỉ dừng lại ở khoảng cách nửa mét trước mặt anh.
Cô nhìn về phía anh: “Làm gì?”
Thẩm Quát lúng túng rút tay về, gãi gãi cổ: “Không làm gì cả, em rất chậm.”
“Tìm em có việc à?”
Vẻ mặt Thẩm Quát có chút bất mãn: “Tại sao phải có việc mới được tìm em.” Không có việc thì không thể tìm à.
Lục Yên cảm nhận được Thẩm Quát hơi không vui, cô chính là muốn trêu chọc cái tên này, tránh cho anh luôn làm dáng vẻ nhẹ như mây gió.
Thẩm Quát cũng không phải là một người phật hệ*, yêu và hận chôn sâu dưới đáy lòng anh, so với bất cứ ai cũng tha thiết lâu dài hơn.
(*: “Phật hệ” mang nghĩa thế này cũng được, thế kia cũng xong, không cầu mong, không tranh cướp, xem nhẹ tất thảy, coi mọi việc thế nào cũng được, có người coi nó là một thái độ sống, cũng có người coi nó là sự phàn nàn đối với đời sống, có người xem nó là sự giải phóng áp lực chỉ cần bản thân cảm thấy thoải mái, đại khái kiểu gì cũng được.)
Chỉ là đeo mặt nạ quá lâu, sau khi tháo mặt nạ xuống thì không quá biết cách để lộ ra tính tình thật.
Lục Yên thích nhìn bộ dáng sốt ruột tức giận của anh.
“Vậy đi thôi.”
Lục Yên xoay người, bước chân đi thong thả dọc theo cây nhãn thơm bên đường, Thẩm Quát đút một tay vào túi, đi theo sau lưng cô.
Nhìn bóng dáng hai người một trước một sau rời đi, ký túc xá nữ số 3 đều ầm ĩ rồi, các cô gái líu ra líu ríu nghị luận, ánh mắt nhìn về phía Lục Yên dần dần trở nên có chút ước ao ghen tị.
Con nhóc này lúc tới âm thầm, phong thái khiêm tốn, không ai chú ý tới cô, mãi đến khi trong phòng có mấy soái ca tới, giúp cô thu dọn sắp xếp phòng, lúc này các cô gái mới chú ý tới cô.
Chuyện này cũng không sai, bạn trai cô thế mà lại chính là nam thần đại học lý công bên cạnh kia!
Cho nên cô rốt cuộc là số đào hoa gì vậy!
….
Đi ra khỏi cổng trường, Thẩm Quát hai ba bước đuổi kịp Lục Yên, cùng cô sóng vai đi trên đường.
Lục Yên bước đi chẳng có mục đích gì, làm quen hoàn cảnh xung quanh trong trường, cuối cùng lại rẽ vào sân trường đại học Q.
Thẩm Quát cũng im lặng không lên tiếng mà đi với cô trong sân trường.
“Cần anh giới thiệu cho em không?” Thẩm Quát thấy cô kề cà không nói, trong lòng không khỏi có chút luống cuống.
“Không cần giới thiệu đâu, em biết.” Lục Yên chỉ về phía cái đình nhỏ giữa hồ, cười nói: “Đó là đình nghỉ mát, vào mùa hè, nơi đó là nơi mát mẻ nhất, anh thường xuyên đến đó đọc sách.”
Sắc mặt Thẩm Quát thoáng thay đổi, nhưng mà nghĩ lại liền biết cô có tai mắt trong trường.
“Nơi đó là thư viện, mùa đông năm ngoái, mỗi sáng sớm anh sẽ ở vườn hoa nhỏ trước thư viện đọc tiếng Anh.”
Thẩm Quát cười nhạt: “Em còn biết gì nữa.”
“Em còn biết gì à…” Lục Yên chuyển hướng đi về phía nhà ăn.
Lúc này chính là thời gian cơm tối, nhà ăn có rất nhiều sinh viên bưng khay xếp hàng mua cơm.
Lục Yên đi đến trước cửa chọn một cái bánh bao chay, Thẩm Quát lập tức lấy phiếu ăn ra trả tiền giúp Lục Yên.
Lục Yên quay người, lại đi đến trước cửa canh miễn phí, lấy thêm một chén canh rau cải xanh biếc.
“Em cũng phải thử một chút, bánh bao trắng kết hợp với canh có ngon vậy không, để anh ngày ngày ăn, ngày ngày ăn, ngày ngày ăn.”
Thẩm Quát thấy thế, lại bưng khai đi đến cửa bên cạnh lấy cho cô một khay bò kho khoai tây và cà tím xào cô thích ăn, đưa tới trước mặt cô nhóc.
Lục Yên nhai bánh bao, giương mắt nhìn anh: “Cho nên không phải không có tiền, làm gì mà vẫn luôn ăn bánh bao.”
Khuỷu tay Thẩm Quát chống trước mặt cô, hơi khó chịu nói: “Em… tai mắt thật là nhiều, Lục Trăn hay là Lương Đình?”
Dù sao cũng không thể là Diệp Già Kỳ.
“Không nói cho anh biết.” Lục Yên tiếp tục cúi đầu nhai màn thần, khuôn mặt nhỏ phồng lên, không biết có phải đang tức giận hay không.
Thẩm Quát gắp một miếng thịt bò đưa tới bên miệng cô: “Nào, há miệng.”
Lục Yên nghiêng mặt qua, không để ý tới anh.
Bên cạnh có mấy bạn học đi ngang qua, nhìn thấy nam thần Thẩm Quát ngày thường lạnh lùng kiệm lời, thế mà đang đút cho con gái ăn gì đó!
Bọn họ lôi kéo thấp giọng nghị luận, quay đầu nhìn hai người mấy lần.
Lục Yên rốt cuộc vẫn đẩy đũa của anh ra, có chút tức giận nói: “Không ăn.”
“Hôm nay em làm sao vậy.”
“Em làm sao.” Lục Yên nhai bánh bao không có mùi vị gì, bỗng nhiên mắt đỏ lên: “Em không vui có được không, em đọc thư anh ấy gửi tới, trong thư nói lần nào nhìn thấy anh ở nhà ăn anh cũng ăn cái này… mỗi lần em đọc…”
Một lần đọc là một lần khóc.
Hầu kết ở cổ của Thẩm Quát lăn lăn, giữ im lặng, đũa gắp thịt bò nạm kho tàu lên, nuốt vào ngụm lớn.
Lục Yên giương đôi mắt ướt sũng lên, nhìn anh một cái, anh im lặng ăn thịt, miếng lớn miếng nhỏ, nhai hai cái liền nuốt.
Cô đẩy anh một cái: “Chậm một chút.”
Thẩm Quát gắp thịt lợn, đưa tới bên miệng cô, nói: “Sau này chúng ta cùng nhau ăn cơm, em ăn cái gì anh ăn cái đó, được không.”
Lục Yên nhìn anh chằm chằm hồi lâu, rốt cuộc ngoan ngoãn gật đầu.