Cố Diễm lạnh lùng nhìn đối phương, “Mày đã biết rõ bọn tao sẽ đến, như vậy cũng đừng lãng phí thời gian, đến cùng trên người Dương Sóc có vấn đề gì, nói!”
“Ha ha…” Triệu Tranh nở nụ cười, “Thật sự là nóng vội mà!”
Thần sắc Cố Diễm lạnh băng, “Mày không muốn nói, bọn tao cũng có biện pháp khiến mày mở miệng.”
Triệu Tranh nhướn mày, “Vậy sao? Vậy tao thật sự muốn nhìn xem rồi! Cố Diễm, lúc này đây, nếu mày không nhìn kỹ Dương Sóc, vậy cũng đừng trách tao…”
Dứt lời, Triệu Tranh dùng tốc độ cực nhanh xông tới chỗ Dương Sóc, nhưng y nhanh, Cố Diễm cũng không chậm.
Cố Diễm nhanh chóng ngăn trước người Dương Sóc, ngược lại tiến hành công kích đối với Triệu Tranh.
Chu Châu không giúp được gì, vì vậy chỉ đứng ở phía sau cùng, ánh mắt Liễu Phi Tuyết phát lạnh, cũng gia nhập hàng ngũ đánh nhau.
Bỗng nhiên, đúng lúc này, Dương Sóc buồn bực hừ một tiếng, sau đó thế nhưng ngã xuống.
Cố Diễm đành ngừng công kích, ánh mắt rét buốt nhìn thẳng Triệu Tranh, “Mày làm cái gì?”
Triệu Tranh cười ha ha, “Giao cậu ấy cho tao, cậu ấy liền không sao, bằng không, lúc này đây, cậu ấy sợ là sẽ không tỉnh lại nữa!”
Môi Cố Diễm mím lại thật chặt, không nói.
Triệu Tranh tiếp tục nói: “E là cậu ấy đã xuất hiện tình huống như vậy vài lần đi? Bất kể là dị năng hay y thuật đều không có hiệu quả với cậu ấy, có phải không?”
Thần sắc Cố Diễm lạnh hơn, nhưng vẫn không mở miệng.
Triệu Tranh mỉm cười tiếp tục nói, âm thanh mị hoặc, “Giao cậu ấy cho tôi, cậu ấy có thể khỏe lại.”
“Cố Diễm, đừng nghe y, giao Dương Sóc cho y thì sẽ không trở lại được nữa.” Chu Châu vội vàng nói, rất sợ Cố Diễm làm chuyện điên rồ.
Liễu Phi Tuyết cũng nói, “Không cần để ý y nói gì, chúng ta trực tiếp động thủ!”
“Mày phải suy nghĩ cho kỹ, cơ hội chỉ có một lần, nếu lãng phí sẽ không có lần thứ hai đâu!” Triệu Tranh cười khiêu khích nói, ánh mắt thẳng tắp nhìn chằm chằm Cố Diễm, hiển nhiên, Triệu Tranh đối với quyết định của Cố Diễm cũng rất quan tâm, không, phải nói là rất hứng thú!