Mà còn không biết bản thân trở thành “hy vọng” của người khác, Cố Diễm lúc này vẫn nhắm mắt lại, như là đang ngủ vậy, tư thế của y cùng năm phút trước giống nhau như đúc, động cũng không động qua lần nào. Theo thời gian trôi qua, chẳng biết tại sao mọi người đều không có chút nôn nóng, không kiên nhẫn, mà là khẩn trương. Người trước mắt mặc dù không có động… nhưng mà…
Bọn họ cũng không biết có phải là do ảo giác của mình không, cảm giác có chỗ nào đó không giống như vừa rồi. Bọn họ cảm thấy… không khí chung quanh dường như nhanh hơn một chút?
Nếu như bọn họ không sở hữu dị năng, sợ là căn bản sẽ không có cảm giác như vậy! Đây… đến tột cùng là ảo giác của mình, hay là… kỳ thực không khí thật sự đang di chuyển?
Nắm đấm trong tay Trình Viễn càng chặt hơn, lúc này trong mắt gã còn nở rộ ánh sáng mừng rỡ, cái loại cảm giác khí lưu lưu động này gã cảm thụ rõ ràng nhất, mặc dù gã không biết tại sao lại như vậy, nhưng mà gã biết rõ, Cố Diễm… hình như thành công rồi! Làm sao thành công, thành công cái gì, gã không biết, nhưng mà… ánh mắt gã một mực cố định trên tinh hạch màu trắng nhạt trong tay đối phương.
Gã phát hiện, tuyệt đối không phải gã nhìn lầm! Mà là màu sắc tinh hạch kia dần nhạt đi rồi! So với trước khi bị Cố Diễm giữ trong lòng bàn tay nhạt hơn! Sau đó, càng lúc càng mờ nhạt, lúc này đây, phai nhạt rõ ràng như vậy tất cả mọi người đều nhìn ra, Đổng Dương Vũ kinh hô, “Màu sắc tinh hạch phai nhạt rồi!”
Không có ai giật mình vì những lời này của hắn, bởi ánh mắt tất cả mọi người đều nhìn thấy.
Màu sắc tinh hạch trong tay Cố Diễm phai nhạt, điều này có ý nghĩa gì?
Tinh hạch này thật sự hữu dụng! Tinh hạch này thật sự có năng lượng! Tinh hạch này có thể bị dị năng giả hấp thu! Dị năng giả… có thể lợi dụng việc hấp thu tinh hạch để tiến cấp! Điều này sao có thể không làm kẻ khác điên cuồng chứ!
Tấn cấp đại biểu cho cái gì? Đại biểu cho thực lực bọn họ ngày càng mạnh lên, đại biểu bọn họ có thể không cần sợ thây ma, đại biểu bọn họ cho dù ở trong xã hội người ăn thịt người vẫn có thể sống tốt!
Tiếng hít thở của mọi người đều nặng vài phần. Tâm tình kích động khó có thể đè nén.
So với những người khác, Dương Sóc thiếu đi phần kích động kia, có lẽ đã sớm ngờ tới kết quả này, có lẽ là lòng tin đối với người yêu, có lẽ bởi vì từng trải qua ác mộng đời trước, cho nên, phản ứng của hắn vô cùng bình thản. Lúc này, trong mắt hắn mang theo ý cười nhẹ nhàng, chính xác là mỉm cười trước mặt người khác, không tự biết mình trở thành tiêu điểm của mọi người… bản thân đời này dự định đền bù tình cảm của người yêu… Cố Diễm, em quả nhiên rất lợi hại, đời trước, nếu không có anh liên lụy, em tuyệt đối sẽ không có kết cục như vậy đi? Em yên tâm, cả đời này, nếu chúng ta đã có cơ hội làm lại, như vậy, những kẻ từng làm chúng ta bị thương, bao gồm cả anh… anh đều sẽ không bỏ qua!
Cả đời này, em cứ sống thật tốt như vậy, trở thành tiêu điểm của mọi người thì có sao, em có năng lực kia, có thực thực đó! Huống chi, Diễm của anh vốn là nên giống như lúc trước tận thế, là thiên chi kiêu tử trong mắt mọi người, là đế quốc thương nghiệp thần thoại! Thần thoại…
Thời gian lại qua năm phút, Cố Diễm rốt cục mở mắt ra, mà lúc này, tinh hạch màu trắng nhạt trong tay y kia đã biến thành màu bụi bẩn, hơn nữa phía trên còn che kín vết nứt.
Khi Cố Diễm mở mắt, mọi người rõ ràng nhìn thấy trong mắt đối phương lóe lên tia sáng màu tím nhạt. Mọi người kinh ngạc há to miệng, nhưng rất có ăn ý không ai nói ra, giống như màu tím nhạt kia chưa từng tồn tại vậy…
Cố Diễm chớp chớp mắt, lực chú ý của ánh mắt y không mảy may dừng lại trên thân mọi người, mà tất cả đều rơi vào một người… không cần phải nói, người kia, đương nhiên là Dương Sóc!
Trong mắt là ý cười, khóe môi Dương Sóc cũng cong lên, đi tới, cực kỳ tự nhiên cầm lấy vật ở trong tay Cố Diễm, “Biến thành đá rồi.”
Cố Diễm thoáng cúi đầu, lại ngẩng đầu, nhìn chằm chằm Dương Sóc, “Ừ, năng lượng bên trong tinh hạch bị em hấp thu rồi.”
Mặc dù ai cũng biết kết quả này, bằng không tinh hạch sẽ không biến thành như vậy, nhưng khi từ miệng Cố Diễm có được chứng thực trong lòng vẫn gợn sóng. Chẳng qua, bọn họ ai cũng không mở miệng.
“Hấp thu à!” Dương Sóc phảng phất như hoàn toàn không thèm để ý, “Như vậy cũng tốt, năng lượng bên trong tinh hạch có thể hấp thu, như vậy đại biểu thực lực dị năng giả có thể thăng cấp, ừm, nói như vậy an toàn tính mệnh của chúng ta càng có bảo đảm, Diễm, cái này hấp thu thế nào, em có chia sẻ gì không?”
Câu hỏi của Dương Sóc khiến hô hấp đám người Trình Viễn phảng phất như đình trệ, Cố Diễm có thể hấp thu, bọn họ khiếp sợ, hơn nữa về sau là hy vọng, nhưng mà… loại chuyện hỏi thăm đối phương làm sao hấp thu này… bọn họ lại không thể đơn giản làm ra! Bởi thời gian bọn họ đi cùng nhau quá ngắn! Mặc dù Trình Viễn cho rằng Cố tổng Cố Diễm không phải người keo kiệt như vậy, nhưng mà, có một số việc nên làm, có một số việc không nên làm, chuyện này nhất định phải nói rõ ràng, bằng không, gã liền không có tư cách đứng bên người Cố Diễm!
Có điều hiện tại vấn đề này là Dương Sóc hỏi, chuyện này hoàn toàn khác rồi! Dương Sóc cùng Cố Diễm… gã không phải kẻ ngu, sẽ không đến bây giờ còn không nhìn ra!
Vì vậy, đối với Dương Sóc, đáy lòng dâng lên hai phần cảm kích.
Mà Dương Sóc hỏi giống như rất tùy ý, so với câu trả lời của Cố Diễm, đối phương càng tùy ý hơn.
“Tập trung tinh thần lực, nghĩ đến hấp thu tinh hạch, vậy là có thể.” Đây chính là giải đáp của Cố Diễm, chỉ có câu này, cũng không có ý định nói nhiều hơn nữa, y từ trên ghế đứng dậy, thản nhiên nói: “Nếu đã biết tinh hạch hữu dụng, về sau liền phải chú ý thu gom, về phần vấn đề phân phối tinh hạch tôi…” sẽ giải quyết, ba chữ cuối cùng còn chưa nói hết, Dương Sóc đã mỉm cười mở miệng, “Giao cho anh làm trưởng phòng hậu cần đi.”
Cố Diễm dừng lại, hơi nhíu nhíu mi, không phải y muốn ôm quyền lợi này, mà là đây không phải công việc gì tốt. Y không muốn Dương Sóc gánh vác chức vụ phiền toái có khả năng bị người khác đố kỵ. Nếu như là bản thân, dù cho có người không muốn, nhưng dưới thực lực ép buộc, có nguyện ý hay không đều là trò cười, nhưng Dương Sóc…
Đối với không đồng ý cùng lo lắng rõ ràng của Cố Diễm, Dương Sóc chẳng qua là kiên định mỉm cười.
Hai giây sau, Cố Diễm còn chưa mở miệng, Trình Viễn đã ha ha cười một tiếng, “Tốt, Dương huynh đệ làm trưởng phòng hậu cần thật sự làm người ta yên tâm! Chúng tôi không thành vấn đề!”
Trình Viễn thật sự cảm thấy không có vấn đề, bởi nếu đã định đi theo, như vậy gã liền tự hiểu rõ. Mà Trình Viễn cũng đã nói như vậy, đám người Phương Quốc Đổng Dương Thanh đối với Trình Viễn có chút mù quáng đi theo liền lộ ra nụ cười thật lòng, “Đúng, chúng tôi đều đồng ý!”
Bọn Trình Viễn không có vấn đề gì, Trương Quân và Phi Dương càng không có vấn đề. Trương Quân trực tiếp vỗ vỗ bả vai Dương Sóc, “Được rồi, vậy sau này anh em tôi phát hiện đồ chơi này liền giao cho cậu đảm bảo!”
Dương Sóc mỉm cười gật đầu, “Ừ…”