Đỗ Văn Hạo trong lòng rúng động: “Có người ho ư? Nam hay là nữ?”
“Giọng nói đó có chút già nua, đúng rồi, còn thở hổn hà hổn hển nữa, còn khạc đờm, tuy rất nhỏ nhưng lúc đó ta tỉnh rồi. Lúc đó trời còn chưa sáng, bên ngoài lặng im, hơn nữa thính lực lão bà tử ta trước giờ đều rất linh, ai nói xấu gì ta dù nhỏ xíu ta cũng có thể nghe ra..”.
Phàm là những mụ chanh chua giỏi cãi nhau, tai lúc nào cũng tốt. Đỗ Văn Hạo vội vàng hỏi: “Đó là vào lúc nào?”
“À… chắc là canh năm, bởi vì ta bình thường luôn dậy vào canh năm, dậy sớm thì có thể nhặt được nhiều thứ bán được tiền, có điều có chút kỳ quái, ngày đó ta lại không dậy được”.
“Vì sao?”
“Không biết, ta vốn đầu óc mơ mơ hồ hồ ngồi dậy, nhưng sau đó lại nằm xuống thiếp đi, cho tới tận lúc A Đại đau bụng quá, ra sức lay ta, ta mới tỉnh lại”.
“Nhi tử của ngươi lay ngươi thì ngươi mới tỉnh dậy ư?”
“Phải, ta rất bực mình, ta từ trước đến giờ không bao giờ ngủ say như vậy, chỉ một động tĩnh khe khẽ là ta có thể bừng tỉnh ngay”.
Đỗ Văn Hạo trầm ngâm một lát, trầm giọng nói: “Ngươi nghĩ kỹ lại đi, ngươi lúc đó tỉnh lại có cảm giác gì?”
“Ta tỉnh dậy rồi, nghe thấy nhi tử đang ôm bụng hô thảm, vội vàng ôm nhi tử..”.
“Không không, ta hỏi là sau khi bị nhi tử lay tỉnh, ngươi thấy mình có chỗ nào không đúng không, ngươi chẳng phải đã nói là trước giờ chưa từng ngủ say như vậy sao?”
“Bản thân ta…?” Phùng thị cúi đầu suy nghĩa một hồi, chỉ vào sau tai: “Lúc tỉnh lại cảm thấy đau đầu, chỗ phía sau tai đau nhức vô cùng, ta nhớ là ta còn mơ mơ màng màng xoa xoa mấy cái, sau đó thì vội vàng đi chiếu cố nhi tử.
Đỗ Văn Hạo trong lòng lạnh ngắt, nói: “Để ta xem tai ngươi nào!”
Phùng thị nghiêng đầu để Đỗ Văn Hạo kiểm tra tai, không phát hiện vết bầm, có điều, Phùng thị rất lâu rồi không tắm, đầu tóc bù xù mặt bẩn thỉu, Đỗ Văn Hạo gọi phó tòng cầm một bình nước đến, bảo Phùng thị rửa mặt, đặc biệt là rửa kỹ phần sau tai.
Sau khi rửa xong, Đỗ Văn Hạo lại một lần nữa kiểm tra tai của Phùng thị.
Đột nhiên, hắn kinh hỉ hô lên một tiếng, ở phần lỗ tai của Phùng thị, có một lỗ kim nho nhỏ.
Đỗ Văn Hạo lại cẩn thận kiểm tra bên kia, nhưng không phát hiện ra lỗ kim, hắn nghĩ một lát rồi nói với Phùng thị: “Xin lỗi, ta có việc gấp phải đi, cảm ơn ngươi đã cho ta biết những điều này, ta đã dặn dò họ đưa ngươi về rồi”.
Nói xong, Đỗ Văn Hạo vội vội vàng vàng bước đi trong tiếng cảm kích của Phùng thị.
Phùng thị đi cùng với hai lão mụ tử mà Đỗ Văn Hạo phái tới về nhà đợi nhi tử.
Tối ngày hôm đó, Đỗ Văn Hạo viết y chúc (lời dặn của bác sĩ) và vẫn dùng biện pháp cũ, che mắt A Đại lại rồi dùng kiệu bịt kín khênh tới gần nhà Phùng thị, sau đó thì lặng lẽ ly khai.
A Đại kéo khăn che mặt xuống, phát hiện đã tới cạnh nhà, vui mừng vạn phần, ôm bụng từ từ bước vào trong nhà.
Cho dù tiếng bước chân của A Đại rất nhỏ, nhưng Phùng thị đang ngồi trong viện tử lập tức nghe ra là tiếng của nhi tử, hét lên: “A Đại! Con đấy à?” Rồi chống nạng khập khiễng đi ra cửa.
“Mẹ!” A Đại tiến vào trong viện, mắt thấy Phùng thị đang chống nạng, vừa kinh vừa hỉ nói: “Mẹ, chân mẹ sao vậy?”
Phùng thị đang loạng choạng bước tới, nắm lấy cánh tay nhi tử của mình, vui mừng đến bật khóc: “A Đại, con…, bụng con không đau nữa chứ? Bệnh khỏi chưa?”
“Vâng, khỏi rồi, thần y đại phu đã mổ bụng liệu thương cho con, cắt một lỗ ở trên bụng và trị khỏi rồi. Mẹ, chân của mẹ..”.
“Không sao! Không sao! Chỉ cần con không sao là tốt rồi!”
Mấy hàng xóm nhiệt tâm vẫn cùng Phùng thị đợi nhi tử trở về, thấy mẹ con họ đã đoàn viên, mắt cũng ươn ướt, một người hàng xóm nói: “A Đại à, chân của mẹ cháu là ngày đó vì khẩn cầu dị nhân thần y, quỳ ở trong viện tử của Đổng bộ khoái một ngày một đêm, bị đông cứng rồi hoại tử đó. May mà Văn đại phu của Phù Vân đường chữa bệnh miễn phí cho mẹ cháu, tuy một bàn chân và mấy ngón chân không giữ được, nhưng cái mạng này thì coi như đã được giữ lại”.
A Đại nắm bàn tay tàn khuyết của Phùng thị, nước mắt tuôn rơi, bịch một tiếng quỳ xuống đất: “Mẹ..”.
“A Đại đứng dậy đi! Đừng quỳ xuống đất, trên mặt đất toàn là băng tuyết, sẽ làm ảnh hưởng đến thân thể đó!” Phùng thị kéo nhi tử dậy, cũng rơi lệ nói: “Chúng ta đã gặp được quý nhân rồi, là Văn đại phu của Phù Vân đường đó, nếu không phải là người chỉ cho chúng ta tới chùa Tướng Quốc tìm dị nhân, con của ta sao có thể được cứu? Văn đại phu đúng là một thầy thuốc nhân hậu, không chỉ cứu mạng của mẹ, giúp trị thương mà còn cho mẹ con chúng ta một số tiền lớn, hôm nay lại phái quản gia tới giúp chúng ta tìm mua một quán ăn buôn bán khá tốt ở bến cảng, lại giúp chúng ta mời tới hai đầu bếp thủ nghệ đặc biệt giỏi, sau này sinh hoạt của hai chúng ta có chỗ để dựa vào rồi. Văn đại phu chính là ân nhân của nhà chúng ta, nhớ lại cái cách mà ngày trước mẹ đã đối xử với người, thật sự là xấu hổ đến mức muốn tìm một cái lỗ để chui xuống”.
“Vâng, con đã nói họ là người tốt rồi mà, nhất định phải nghĩ cách cảm ơn Văn đại phu”.
“Mẹ nghĩ rồi, thấy dược phô của bọn họ sinh ý không được tốt lắm, sau này chúng ta kinh doanh tiệm ăn, khách nhân nam lai bắc vãng rất nhiều, chúng ta có thể tuyên dương thanh danh cho của Phù Vân đường của người, ca ngợi ân đức của bọn họ!”
“Vâng, cách này rất hay! Chúng ta vào nhà nói chuyện đi!”
Phùng thị nói: “Hài tử ngốc, không phải đã nói rồi sao, ân nhân giúp chúng ta mua một tiệm ăn có kèm một căn nhà nhỏ, sau này chúng ta sống ở đó. Đi, về nhà thôi!”