Bọn họ đang phỏng đoán hung thủ có khả năng là người thế nào. Sau khi Lâm Thanh Đại tiến vào, ba người nghe Lâm Thanh đại kể lại tình hình tra hỏi xong thì đều cảm thấy rất kỳ quái. A Đại vì nuốt vàng cho nên dẫn tới bị tắc ruột, từ ổ bụng của hắn lấy ra một khối vàng, nhưng theo những gì A Đại nói, những thứ hắn ăn sau cùng là bánh ngô và cháo loãng, nếu khối vàng ở bên trong, một thiếu niên mười bốn mười lăm tuổi như hắn, không thể không nhai mà nuốt chửng bánh ngô, cũng không thể không phát hiện có khối vàng trong cháo, cho nên khả năng vàng lẫn trong bánh ngô và cháo loãng để hắn nuốt vào là không thể.
Ngoài ra, A Đại vào lúc trời sáng mới bị đau, mà thời gian nuốt vàng dẫn tới tắc ruột là rất ngắn, không thể tối ngày hôm trước nuốt vàng, sáng ngày hôm sau mới phát tác được. Cho nên, nuốt vàng chắc là tiến hành trước khi trời sáng.
A Đại lại không phải là thằng ngốc, không thể bị người ta nhét vàng vào mà không biết.
Tuyết Phi Nhi nói: “Hung thủ có thể là một người biết võ công không? Điểm huyệt khiến A Đại ngất đi, sao đó nhét vàng vào?”
Lâm Thanh Đại lắc đầu: “Bị điểm huyệt hôn mê và ngủ là hai chuyện khác nhau, cảm giác cũng không giống nhau, hơn nữa sau khi tỉnh lại huyệt đạo sẽ sưng lên đau đớn, nhưng ta đã hỏi kỹ A Đại rồi, hắn không có cảm giác này”.
Bàng Vũ Cầm nói: “Hung thủ dùng thuốc mê, sau đó mới nhét vàng vào?”
Đỗ Văn Hạo lắc đầu: “Không thể! Bởi vì nếu là bị đánh thuốc mê, vậy thì phải có động tác nuốt xuống thì mới nuốt được, người đang ngủ muốn nuốt gì đó, trừ phi bị say rượu hoặc là trọng bệnh, nếu không khẳng định sẽ tỉnh lại, và cũng sẽ nhớ ra chuyện này”.
Tuyết Phi Nhi nói: “Vậy thì có bụi phấn hay là loại mùi gì đó, ngửi vào một cái là hôn mê không?”
Đỗ Văn Hạo nói: “Các ngươi đã từng nghe qua có loại thuốc này không?”
Ba nàng đều lắc đầu.
Đỗ Văn Hạo nói: “Còn nữa, nếu có loại thuốc này, vậy thì chúng ta mổ bụng chữa bệnh cần gì phải phối thang dược nữa, trực tiếp cho ngửi vào rồi ngất đi có phải hay hơn không?”
Tuyết Phi Nhi nói: “Nếu đã không phải điểm huyệt cho ngất đi, cũng không phải là đổ thuốc, vậy khối vàng này rốt cuộc làm thế nào mà cho vào bụng A Đại được? Khối vàng lớn như vậy chứ có phải hạt gạo đâu”.
Bốn người nghĩ mãi vẫn không hiểu, sau cùng, Đỗ Văn Hạo vỗ đùi, nói: “Bất kể là điểm huyệt hay là bị đánh thuốc mê thì A Đại vẫn là đang ngủ trong nhà đau quá nên tỉnh dậy, hung thủ nếu muốn nhét vàng vào thì phải lẻn vào trong nhà, chúng ta đi kiểm tra hiện trường, xem xem có thể phát hiện ra manh mối gì không? Cũng may Phùng thị nói là nhà ả không khóa, lúc trước ta nói với ả là sẽ phái người tới nhà ả để đợi dị nhân thần y đưa nhi tử của ả về”.
Tam nữ đều bật cười đồng ý.
Để tránh dẫn tới sự chú ý của người khác, Đỗ Văn Hạo chỉ mang theo Lâm Thanh Đại và hộ vệ Hô Duyên Trung, sau khi hỏi địa chỉ tới nhà Phùng thị.
Căn nhà này thực sự quá cũ nát, có nhiều lỗ gió, nhưng khe hở không đủ để một người chui vào, sau khi kiểm tra cửa sổ và cửa chính, không phát hiện ra vết nạy nào. Tiến vào trong nhà, sau khi kiểm tra một vòng, cũng không phát hiện ta thứ gì kỳ lạ. Ngẩng đầu nhìn, nóc nhà lấy vỏ cây tùng để lợp.
Đỗ Văn Hạo bảo thủ lĩnh hộ vệ Hô Duyên Trung sang nhà hàng xóm mượn thang, chống vào xà nhà rồi leo lên nóc, cẩn thận ngồi trên nóc kiểm tra.
Đột nhiên mắt hắn sáng lên, trên một thanh ngang ở giữa nóc nhà có vết dây thắt.
Vế tích này rất mới, chứng tỏ có người từ lỗ thủng trên nóc nhà dùng dây buộc lên thanh ngang rồi trèo xuống, sao khi nhét vàng vào thì lại trèo lên, sửa sang lại rơm rạ xong mới đi. Đây chính là cửa để tiến vào hiện trường.
Hắn kiểm tra kỹ vết buộc trên thanh ngang, phát hiện có một sợi tơ nhỏ xíu màu trắng trên một vết xước.
Tơ trắng? Là từ sợi dây mà hung thủ đã dùng ư?
Hay là từ quần của hung thủ rách ra?
Đỗ Văn Hạo trầm ngâm một lát liền có khẳng định, đây chắc là từ sợi dây mà hung thủ dùng! Bởi vì hung thủ hạ thủ vào sáng sớm, hành động lúc đêm khuya thì đương nhiên phải dùng quần áo màu đen, không thể mặc màu trắng dễ thấy như vậy được.
Dây thừng không thể dùng tơ để làm, loại tơ này là từ trên tơ lụa. Chẳng lẽ hung thủ sử dụng đai tơ hoặc là tơ lụa để làm dây thừng sao?
Người nào có thể dùng đai tơ để làm dây thừng?
Nữ nhân? Nữ nhân giàu có!
Một nữ nhân giàu có vì sao lại muốn hạ độc thủ với một hài tử nhặt ve chai? Hơn nữa còn dùng phương thức nuốt vàng để hạ độc thủ? Vả lại, hung thủ không điểm huyệt cũng không dùng thuốc mê để làm đối phương hôn mê, vậy thì dùng biện pháp gì để nhét một khối vàng vào bụng một hài tử mười bốn mười lăm tuổi?
Quá nhiều vướng mắc, Đỗ Văn Hạo tìm không ra đầu mối để giải quyết những vấn đề này.
Hắn lấy sợi tơ này rồi trèo xuống, đưa cho Lâm Thanh Đại xem, nhưng không nói ra cách nhìn của mình.
Lâm Thanh Đại lật đi lật lại để xem, nói: “Sợi tơ này rất đặc biệt, không phải là tơ mà lão bách tính bình thường hay dùng”.
“Vậy thì nơi nào thường dùng?”
“Không biết rõ, có điều loại sợi tơ này rất ít thấy. Không bằng, chúng ta tới cửa hàng tơ lụa hỏi đi.
“Được!”
Mấy người bọn Đỗ Văn Hạo lại tới một cửa hàng tơ lụa to nhất kinh thành, đưa sợi tơ này cho chưởng quỹ xem, thỉnh giáo hắn sợi tơ này được dùng ở địa phương nào.
Chưởng quỹ gọi một người tên là Phùng sư phụ tới, lão sư phụ đó sau khi xem xét kỹ càng, cười hắc hắc nói: “Khách quan, sợi tơ này của ngài tên là thọ ti, đã được tẩm qua nước thuốc rồi, rất khít, không thông khí, chuyên dùng trên thọ y (áo liệm), có thể ngừa mùi hôi”.
“Thọ y?” Đỗ Văn Hạo giật nảy mình, sau đó thì cảm thấy trong lòng lạnh toát, thọ y chính là để người già khi qua đời mặc, vội vàng hỏi: “Trên thọ y có dây gì đó? Dài hay ngắn?”
“Đương nhiên có, ví dụ như dây lưng của thọ y rất dài”.
Nói vậy thì đây rất có khả năng là từ dây lưng của thọ y.
Trải qua nhiều ngày nay, Đỗ Văn Hạo đã biết, cổ nhân sau khi già yếu, đặc biệt là lão nhân có bệnh, bình thường đều chuẩn bị cho mình quan tài và thọ y, để tránh đột nhiên ốm chết, không kịp đặt mua. Cho nên chỉ cần trong nhà có người già, bình thường đều có thọ y, đương nhiên bao gồm cả dây lưng.
Phát hiện này cơ hồ không khiến cho việc phá án có thêm phương hướng gì. Hơn nữa, sợi tơ này là ở trên dây lưng chứ không phải trên quần áo, vậy thì hung thủ có thể là nam mà cũng có thể là nữ, càng không có phương hướng rõ ràng nào cả. Suy đoán lúc trước cũng mất đi căn cứ, điều này khiến Đỗ Văn Hạo rất chán nản.