Dùng cách này phá thành làm cho Đỗ Văn Hạo không biết nên vui mừng hay là đau buồn.
Cổ quản gia thở dài nói: “Đáng tiếc sau khi Vương Thiều đại nhân vào thành, đại nhân đột nhiên bị bệnh nặng, không thể điều binh khiển tướng, phải quay về Đại Tống, việc chinh phạt Tây Hạ của đại quân gặp trắc trở. Triều đình phái Cấp sự trung Từ Hi, Duyên đạo tổng quản Chủng Ngạc mang theo viện binh tiếp ứng. Cùng với quân tăng viện, tổng số quân của chúng ta lên tới ba mươi vạn chia thành năm đạo tiến vào Tây Hạ.”
“Xem ra lần này chúng ta chắc thắng!”
“Đúng vậy! Từ tướng quân và Chủng tướng quân sử dụng bệnh dịch hạch để công thành. Đánh đâu thắng đó, bách chiến bách thắng. Trên đường tiến quân, đã chiếm được Lan châu, Thạch châu, Hạ châu, Ngân châu, Vi châu và các châu quận khác, tiêu diệt mấy vạn quân Tây Hạ. Đánh cho quân Tây Hạ kinh hồn táng đởm, vừa nghe tiếng đã bỏ chạy. Gặp thành trì kiên cố chỉ cần dùng thi thể bị dịch bệnh ném vào trong thành, sau ba ngày thành sẽ bị phá. Vì vậy đại quân của chúng ta đang tiến gần tới kinh thành của Tây Hạ, thành Hưng Khánh!”
“Tốt quá! Sắp hạ được kinh thành của Tây Hạ rồi!”
“Quân Tây Hạ không tìm ra biện pháp đối phó với vũ khí dịch hạch của quân ta. Sau khi bị quân ta dùng bệnh dịch hạch công hạ thành trì, chúng đã biết sự lợi hại của vũ khí này nên chỉ bỏ thành chạy. Nhưng trận chiến ở Minh Sa Xuyên quân ta cũng thất bại nặng nề. Hai ngàn binh lính tiên phong bị hơn một vạn quân Tây Hạ bao vây. Quân ta bị mất hai ngàn trang bị phòng dịch!”
Đỗ Văn Hạo cau mày: “Hai ngàn trang bị đã bị địch nhân cướp mất?”
“Đúng vậy, Từ tướng quân vốn là một quan văn, không thông hiểu binh pháp. Tướng sĩ quân tiên phong lại quá coi thường địch nhân, ham lập công, liều lĩnh đơn độc tiến quân, hậu quả là thất bại nặng nề. Nhưng thiệt hại này cũng không đáng kể so với mấy vạn quân Tây Hạ đã bị chúng ta tiêu diệt!”
“Hai vị tướng quân vốn rất lo lắng việc hai ngàn trạng bị phòng dịch bị cướp sẽ ảnh hưởng đến vũ khí dịch hạch của chúng ta. Không ngờ sau đó quân Tây Hạ vẫn bỏ thành chạy, không dùng trang bị này để thủ thành.”
Đỗ Văn Hạo ngạc nhiên nói: “Quân Tây Hạ cướp được trang bị, không dùng để phòng ngự, tại sao nhỉ?”
“Không biết được. Hay bọn chúng không biết cách sử dụng trang bị này?”
Đỗ Văn Hạo lắc đầu: “Không phải, quân Tây Hạ không ngu ngốc như vậy. Chỉ e trong này có âm mưu gì khác!”
“Có thể. Nhưng không cần lo lắng quá. Quân ta có ba mươi vạn đại quân. Chúng chỉ có hai ngàn trang bị phòng dịch, chỉ có thể phòng ngự một tòa thành. Chúng ta cứ bao vây tòa thành phòng thủ, đưa đại quân tấn công các thành trì khác. Tóm lại là không cần lo lắng!”
“Ừ, nhưng chiến sự thuận lợi quá làm cho ta cảm thấy bất an, nhưng ta cũng không rõ là ta thấy bất an về chuyện gì. Có một chuyện ta muốn hỏi: Bệnh dịch hạch ở Tây Hạ có bùng nổ trên diện rộng không?”
“Cái này ta cũng không rõ. Nhưng bên Binh bộ mua nhiều thuốc trừ độc như vậy chính là để sau khi chiếm được thành sẽ dùng thuốc đó giải độc. Chắc chắn dịch bệnh sẽ không bùng phát”.
“Hy vọng thế!” Đỗ Văn Hạo hy vọng trang bị phòng dịch và thuốc nước của hắn sẽ giúp quân Tống đánh bại quân Tây Hạ, đồng thời tránh thiệt hại cho dân chúng vô tội.
Nói chuyện xong Đỗ Văn Hạo tiếp tục ngồi ở tiền đường chờ xem bệnh, nhưng hôm nay là năm mới nên không có bệnh nhân đến xem.
Đến tối khi Đỗ Văn Hạo và Bàng Vũ Cầm đang ngồi trong tiền đường, sưởi ấm nói chuyện thì hắn nghe ngoài cửa có tiếng chân người chạy vội vã. Đỗ Văn Hạo vừa ngẩng đầu đã thấy mấy người cõng A Đại trên lưng chạy qua cửa dược đường, phía sau mấy người một phụ nhân trên tay cầm một cái chậu đựng nước tiểu đứng lại trước cửa dược đường, người đó đúng là bát phụ Phùng thị. (bát phụ: Người đàn bà ngang ngược)
Lúc trưa, sau khi Phùng thị tống tiền Đỗ Văn Hạo lấy mười lạng bạc thì nàng ta rất vui mừng, dìu A Đại rời khỏi Phù Vân đường về nhà.
Trên đường về Phùng thị trách mắng A Đại: “A Đại! Mẫu thân đã bảo con phải ở yên trong nhà, tại sao con lại chạy lăng nhăng bên ngoài? Nếu không có người tốt chạy tới báo cho mẫu thân thì ta cũng không biết tìm con ở đâu. Nếu xảy ra chuyện gì thì sau này mẫu thân biết nương tựa vào ai? Khép chặt áo vào, lạnh lắm. A Đại, bây giờ con thấy thế nào?”
Sau khi A Đại uống thuốc xong, tinh thần dần hồi phục, đã có thể nói chuyện bình thường, nó thấy rất xấu hổ về hành động của mẫu thân lúc trước nên buồn bực nói: “Uống thuốc xong, bụng con không thấy đau nữa.”
“Thật hả? Tốt rồi, may mắn mẫu thân đã cầm thêm hai thang thuốc nữa, lại cả đơn thuốc. Nếu bệnh con tiến triển tốt thì sẽ sắc uống hết, khi nào hết mẫu thân sẽ mang đơn đi mua nữa.”
“Mẫu thân, do con tự mình trượt ngã. Cái áo bông này là của họ mặc cho con. Con không biết đã cởi áo của mình vứt đi đâu!”
“Con thật là! Cái đó mẫu thân biết!”
A Đại đứng lại, nó tức giận nói: “Mẫu thân biết sao lại còn đòi bạc của họ?”
“Con đúng là! Nếu mẫu thân không đòi tiền của bọn họ, mẫu tử chúng ta sẽ không sống qua mùa đông giá rét này. Hơn nữa bệnh con nặng như thế. Lần trước Linh y kê đơn con uống cũng không đỡ, lại còn phát điên. Mẫu thân rất lo lắng, không biết phải làm gì nữa. Mẫu thân làm vậy cũng vì không còn cách nào khác, mẫu thân lấy tiền của bọn họ để tìm một đại phu giỏi chữa khỏi bệnh cho con. Con là tất cả của mẫu thân. Phụ thân con mất sớm. Con là người duy nhất mẫu thân có thể nương tựa. Mẫu thân không thể để con xảy ra điều gì được”.
“Đại phu đó sắc thuốc cho con uống, người có ý tốt giúp con. Người tốt với con như vậy mà mẫu thân lại đòi tiền của người ta. Con… con còn mặt mũi nào nhìn người nữa đây?”
“Ai da! Họ là người giầu có, chút bạc với họ không là gì cả, nhưng đối với hai mẹ con chúng ta thì lại là cả một gia tài lớn. Con càng ngày càng lớn, cũng sắp tới lúc phải tìm cho con một người vợ. Số bạc này……”.
A Đại giậm chân nói: “Mẫu thân! Tục ngữ có câu: Nghèo cho sạch, rách cho thơm. Mẫu thân lấy oán báo ân, đòi bạc của ân nhân. Mẫu thân có thể làm chuyện đó nhưng con thì không còn mặt mũi nào nữa!”
“Con… Con đúng là! Con không thông cảm với mẫu thân, nói đỡ cho mẫu thân lại còn trách mắng mẫu thân! Ông trời ơi……., sao số tôi lại khổ thế này …., ô, ô, ô…”.
Phùng thị lại sử dụng tuyệt chiêu khóc lóc này. Nhưng A Đại không bị mắc lừa, nó tức giận giậm chân, vùng vằng thoát ra khỏi tay Phùng thị, bước lên trước ba bước. Phùng thị không dám để A Đại đi một mình, nàng ta vừa khóc vừa chạy lên đưa tay đỡ A Đại. A Đại gỡ tay Phùng thị ra rồi nó tự mình bước đi về nhà.