Anh còn tưởng sẽ có một màn giằng co rất dài, không ngờ cảnh này lại nhanh như vậy.
Đều là công lao của phụ nữ, sự tranh chấp của đàn ông đều như là thuốc súng khói lửa, nhưng phụ nữ thì, không cần lãng phí khổ tâm, dăm ba câu đã có thể ổn định sự tức giận của một người đàn ông rồi.
Trước đây Phó Thiết Ảnh còn quật cường như một chú sư tử bị thương, thà chết cũng không phục.
Nhưng bây giờ, xương cốt không phải đã mềm rồi sao, có thể quật cường giương móng vuốt nữa sao?
“Ầy, người của nhà họ Cố rất quyến rũ, cậu xem Cố Thành Trung chiều vợ có thể chiều tới một cảnh giới, mà vị kia nhà tôi cũng có thể bá đạo tới một mức. Đàn ông nhà họ Cố, địa vị trước giờ luôn thấp. Phụ nữ nhà họ Cố, ở bên ngoài càng là cao hơn một bậc.”
“Nhưng khiến tôi thấy ngoài ý muốn nhất là, Cố Thành Trung chiều vợ thậm trí còn ngốc nghếch như vậy, cậu xem như thế có buồn cười không?”
“Bởi vì không biết đưa đẩy, liền gặp phải người phụ nữ như vậy, không biết thay đổi, tất cả đều là cách chết, xem không thấy sao?”
Cố Thành Trung châm chậm tiếp lời.
Phó Thiết Ảnh nghe được, đang muốn phản bác, lại không tìm được lời nào.
Vào đúng lúc này, Ba người Hứa Trúc Linh bọn họ bê trái cây tiến vào.
“Các anh đang nói gì thế? Hòa hợp như vậy?”
Châu Vũ nói trước tiên, cô ấy lo nhất Phó Thiết Ảnh sẽ gây chuyện, đón tết lại bị người ta đuổi đi.
Vậy nếu anh ta muốn về nhà họ Cố, thế thì khó rồi.
“Không nói gì, vừa rồi Cố Thành Trung nói mình đã từng gặp gỡ rất nhiều người phụ nữ, kinh nghiệm phong phú, biết thay đổi, ghét bỏ anh là kẻ chỉ có cách chết.”
“Mà Nguyên Doanh nói Ngọc Vy đanh đá, còn nói em có tính đàn ông, cực kì ngang ngược, ngang ngược số một trong nhà, không ai dám trêu chọc.”
“Họ còn nói anh, ngốc nghếch đáng cười, anh không hiểu, anh một lòng một dạ với em thì đáng cười chỗ nào.
“Gái gì?”