Châu Vũ bị dáng vẻ âm trầm này của anh ta dọa sợ đến mức rụt cổ lại, vội vàng trốn vào trong chăn.
Lạnh quá đi!
“Tôi rất khó từ chối đó.”
Hắc Ảnh tiếp tục nói.
“Không phải em không muốn…” Tuy đúng là cô không muốn thật nhưng cũng không thể nói toạc ra như vậy được. Anh ta thiếu sự thông minh, nhưng cô ấy tuyệt đối không thể. “Chủ yếu là em sợ anh sẽ làm cho bọn họ cảm thấy sợ, bây giờ về nhà, lúc anh tự giới thiệu bản thân mình là đại ca xã hội đen cho họ nghe trong khi bố mẹ em đều là giáo viên thì bọn họ sẽ nghĩ như thế nào chứ? Với lại… em cũng chưa từng đưa con trai về nhà, anh… anh về nhà cùng em, lúc đó em phải giới thiệu anh là gì?”
“Bạn trai.”
Hắc Ảnh nói thẳng, không chần chừ một chút nào.
Nha Tý Cô ấy suýt chút nữa thì bị chính nước miếng của mình nghẹn chết.
“Không phải em nói là chúng ta đang yêu nhau sao? Vậy thì chúng ta là bạn trai bạn gái của nhau rồi. Chẳng phải bạn gái đưa bạn trai về nhà ra mắt bố mẹ là một chuyện rất bình thường sao?”
“Chúng ta… chúng ta là giả mà, em chỉ muốn dạy anh cách yêu đương thôi, chúng ta không phải yêu nhau thật!”
“Bắt đầu từ bây giờ trở đi, mối quan hệ giữa chúng ta là thật, ai dám nói chúng ta không phải một đôi thì tôi sẽ cắt lưỡi, sau đó nhổ sạch răng của anh †a đi”
Châu Vũ nghe thấy vậy thì sợ đến mức da đầu tê rần rần, trong đầu cũng tự tưởng tượng ra cảnh tra tấn đẫm máu mà anh ta đang nói đến.
Cái tên xấu xa này, có thể đừng nói đến mấy chuyện máu me đầm đìa như vậy được không?
“Chính… chính là tại cái cách anh nói chuyện chắc chắn sẽ làm cho bố mẹ em sợ chết khiếp! Coi như anh ác, tôi không về nữa, được rồi chứ?”
“Trong mắt em, tôi là một kẻ xấu xa và nhỏ nhen như vậy sao? Chẳng phải em đã bảo tôi phải làm chính mình, không cần làm cái bóng của người khác nữa sao? Nhưng khi tôi muốn làm chính mình thì em làm gì? Em đối xử với tôi như vậy à?”
Châu Vũ nhất thời không nói được lời nào, cô ấy thế mà không tìm được câu nào để phản bác lại lời anh ta nói.
Cô ấy nhìn vào đôi mắt phượng sâu thắm của anh, thế mà lại có thể nhìn thấy một tia bi thương thoáng qua.