Cô ấy vốn tưởng răng bản thân rất sợ chết, nhưng…ngoại trừ khoảnh khắc sợ hãi khi ăn hoa khô kia ra, thời gian còn lại cô ấy đều rất bình tĩnh.
Châu Vũ thậm chí còn có thời gian rảnh rồi để tìm một nghĩa trang cho riêng mình.
Hành trình của cô ấy rất dày đặc, sau khi ở lại Đà Nẵng và Hạ Long hai ngày, liền bắt đầu lên đường đi về phía bắc.
Càng đi về phía bắc trời càng lạnh, áo khoác lông, áo lót giữ nhiệt, khăn quàng cổ, miếng giữ nhiệt mà cô ấy đã chuẩn bị toàn bộ đều lấy ra hết.
Vừa xuống xe, Châu Vũ liền cảm nhận được luồng khí lạnh cực mạnh từ phương bắc, lạnh cóng run bần bật, hơi thở đều là một mảnh trắng xóa.
Khi cô ấy đến khách sạn nhà dân đã đặt trước, ông chủ rất tốt bụng cho cô ấy một cốc trà sữa nóng để sưởi ấm cơ thể.
Cô ấy không gọi cho dân làng, bởi vì cô ấy cũng không muốn đến nơi quá xa.
Bây giờ bầu trời đầy tuyết, dễ dàng xảy ra lở tuyết, xung quanh có nhiều dấy núi nhỏ.
Châu Vũ muốn ngồi trên chiếc xe trượt tuyết, cùng hươu bào ngốc nghếch, rong chơi khắp nơi mà thôi.
Châu Vũ mang túi xách lên đường, ngón tay lạnh đến mức cứng đờ cô ấy cũng rất vui vẻ.
Cô ấy đi vòng vòng xung quanh và dừng lại để chụp ảnh, sau đó đăng lên facebook, không ngờ lại thu hút rất nhiều người hâm mộ.
Có bao nhiêu người muốn đến nơi phương bắc trời đông tuyết phủ này dạo chơi một chuyến, nhưng mà lại bởi vì vướng víu đủ thứ việc vặt vãnh, cuối cùng đành phải từ bỏ.
Có bao nhiêu người muốn trút bỏ gánh nặng, nhưng cuối cùng lại không thể phá bỏ những ràng buộc.
Mặc dù cô ấy sắp chết, thời gian ngắn ngủi, nhưng cô ấy dám yêu dám hận, nơi muốn đến, người muốn ngủ đều làm được cả rồi, cô ấy cũng không còn gì để tiếc nuối.
Cố Thành Trung thiếu ân tình của bản thân, nhất định sẽ chăm sóc cho nhà họ Chu, bố mẹ cô ấy cũng là người an phận thủ thường, sẽ không xảy ra chuyện gì.