“Bây giờ thứ mà dì muốn không phải là một lý do, dì chỉ cần hung thủ.”
Quý Thiên Kim nhìn qua, ánh mắt lạnh lẽo không chứa một chút nhiệt độ nào.
Ánh mắt như vậy khiến cho trái tim của Hứa Trúc Linh trong nháy mắt như bị rơi vào hầm băng.
Điểm đáng sợ của Quý Thiên Kim chính là quá mức lý trí, sẽ không đăm chìm mãi trong bi thương quá lâu.
Lúc trước cũng từ nỗi đau mất con trai, làm cho bà ta quật khởi trở thành một người phụ nữ mạnh mẽ, bảo vệ nhà họ Quý, mới có thịnh vượng như bây giờ.
Hiện tại là nỗi đau mất chồng, chỉ sợ là làm cho bà ta càng thêm điên cuồng!
NDÌ 3 “Câm miệng lại! Bây giờ dì không muốn nghe bất cứ một lời vô nghĩa nào hết. Dì sẽ không tha thứ cho hung thủ giết người, nhưng dì cũng sẽ không để cho bất cứ ai phải bị oan uổng! Phàm là người làm tổn thương chồng dì, Quý Thiên Kim dì đây, cả đời cho dù phải chịu khổ cực, cũng phải giết cho bằng được người đó để trút giận, tránh cho hậu họa sau này!”
Ngay lúc này đây, bà ta không có đạo đức, không có pháp luật, lại càng không có lương tâm…
Chỉ có một nỗi hận!
Cho dù là chém đối phương ra làm trăm mảnh, cũng không cách nào bù đắp lại được vết thương trong lòng bà tai Hứa Trúc Linh nghe được những lời này, cả người đều mềm nhũn, trực tiếp ngã xuống đất.
Quý Thiên Kim ôm Tần Nhâm Thành lên lầu, bà ta căn bản không đỡ nổi, nhưng mà lại không để cho bất cứ người nào giúp đỡ.
Bước từng bước gian nan, là leo lên bậc thang, bất luận là người nào cũng không khuyên can được.
Sau khi Quý Thiên Kim rời đi, Hứa Trúc Linh lập tức nhìn vê phía Quý Mặc Nhiên.
“Cậu ơi, chuyện này chắc chắn là có điểm đáng nghi, Cố Thành Trung sẽ không làm như vậy đâu.”
“Có chỗ đáng nghi thì sao chứ? Đối phương lấy đi mặt nạ là ai, thì chính là hướng về phía người đó, hiện tại rõ ràng là hướng về phía Cố Thành Trung. Tần Nhâm Thành tuy rằng không phải là do cầu ta giết chết, nhưng cái chết của cậu ta không thể nói không liên quan gì đến Cố Thành Trung được! Tôi không phải kẻ giết người, người đó lại vì tôi mà chết, đạo lý này cháu có hiểu hay không?”