Trong chớp mắt Ngôn Phúc Lâm cũng đã hiểu rõ: “Hắn là em không muốn quên đi đoạn tình cảm kia, có đúng không?”
“Anh… anh biết rồi sao?”
Hứa Trúc Linh bất đắc dĩ nói, trong khoảng thời gian này cô cố không nhắc đến tên của Cố Thành Trung, không xem cả tin tức của anh.
Cô nghĩ rằng mình đã có thể giả vờ rất giống rồi, mà không nghĩ đến lại không chịu nổi một đòn ở trước mặt Ngôn Phúc Lâm.
“Ánh mắt của anh không phải chỉ để trưng đâu, em còn yêu anh ta, còn đợi anh ta, nhưng cũng đã ly hôn được nửa tháng rồi, mà sao vẫn chưa thấy thăng nhóc này đánh tiếng gì hết, rốt cuộc là muốn làm gì đây chứ?”
“Không biết”
Hứa Trúc Linh nhẹ nhàng bâng quơ mà nói.
Kỳ thực, cô cũng biết rồi.
Mỗi ngày Cố Thành Trung đều sẽ gửi đến một mail, nói ngày hôm đó mình đã làm những gì.
Có đôi lúc ngay cả nội dung của một hội nghị quan trọng cũng sẽ nói cho cô biết, mà đều thuộc về bí mật của tầng lớp cấp cao, thế nhưng anh lại xem như việc nhà bình thường vậy.
Song cô cũng không có hồi âm lại.
Cô sợ khi mình vừa gõ bàn phím, thì sẽ không kìm được tất cả những suy nghĩ trong lòng, mà tuôn ra toàn bộ, biến thành hai chữ…
Nhớ anh…
Trong khi hai người còn đang trò chuyện tán gấu thì nữ thư ký đẩy cửa bước vào và báo cáo lịch trình tiếp theo, có một cuộc họp rất quan trọng.
Ngôn Phúc Lâm vội vàng ăn tạm hai miếng rồi nhanh chóng đi làm việc, anh giữ cô thư ký ở lại vì sợ rằng Hứa Trúc Linh sẽ cảm thấy buồn chán.