“Thôi được rồi… nhưng còn một cái vali nữa này? Trong đó đựng cái gì vậy?”
“Đồ trang sức, túi xách, và một số loại thuốc thường dùng.”
“Cũng được, chỉ cân mang theo là được, Dù sao anh cũng không cần những thứ này, nếu tôi mang đi thì anh cũng chẳng cần phải đau lòng.”
Cô chỉ có thể chọn cách thỏa hiệp, cô thậm chí còn chẳng cần dùng đến vali của chính mình.
“Lần sau trở lại thì em không phải mang những thứ này về, anh sẽ mua đồ mới cho em.”
Nghe thấy câu nói này thì Hứa Trúc Linh liền giận dữ nhìn anh.
Giọng điệu như thể cô sẽ quay lại Vậy.
“Làm ơn đi, lân này chúng ta muốn ly hôn chứ không phải cãi nhau rồi dọn ra ngoài ở hai ngày.”
“Anh biết chứ, em có thể sống trong vài tháng, vừa hay lại có thể mua cho em những kiểu dáng mới cho mùa xuân và mùa hè.”
“Cố Thành Trung! Anh có biết ly hôn là gì không?”
Hứa Trúc Linh đang rất vội, ly hôn là hoàn toàn cắt đứt, sau này mỗi người một ngả!
“Biết rồi.”
Đôi mắt phượng của anh sâu thắm nhìn cô một lát.
Cô nhìn thấy hình ảnh nhỏ bé của chính mình được phản chiếu trong đó, cảm giác giống như rơi xuống biển sâu.
Cô nhìn thấy tình yêu không thể nào quên, dịu dàng và âu yếm cùng với một nỗi buồn nhàn nhạt.
Hứa Trúc Linh nhanh chóng né tránh ánh mắt của anh, cô chọn ly hôn thì đã không còn quan hệ gì với Cố Thành Trung.
Nhưng anh lại trở thành nạn nhân trực tiếp.
“Nếu đã biết thì anh không nên chuẩn bị…”