Nhìn thấy đôi mắt của Hứa Trúc Linh trong trẻo và lạnh lùng, khuôn mặt như có một tầng sương lạnh, như vậy rất lạ lãm.
Rõ ràng là người một nhà, bây giờ lại trở thành như vậy.
“Dì à, chúng ta đi thôi, con mệt rồi.”
“Dì dẫn con đi băng bó, con xem bà Cố nằm trên giường bệnh an ổn, người của con toàn là vết máu, ai quan tâm con, con bé ngốc…”
Quý Thiên Kim đau lòng mà nói, những lời này cũng là nói cho Cố Đình Sâm nghe.
Lại để cho ông ta sáng mắt ra, nếu như Hứa Trúc Linh muốn giết người, vì điều gì mà khiến cho bản thân mình chật vật như vậy, còn phu nhân ngay đến cả cọng tóc cũng không hư hao gì?
Cố Đình Sâm muốn nói chút gì đó, nhưng đôi môi khô mấp máy, một chữ cũng không thể nói ra.
Quý Thiên Kim kéo tay cô đi ra ngoài, Hứa Trúc Linh quay người đi vô cùng dứt khoát cũng không quay đầu lại.
Vừa đến cửa không ngờ rằng thấy Cố Thành Trung vội vàng chạy đến.
Lần đầu tiên anh nhìn thấy trên tay của Hứa Trúc Linh bị thương, ngón tay vẫn còn nhỏ máu.
Lập tức anh nhíu mày hung dữ, bước nhanh đến phía trước.
“Em làm sao vậy?”
Đưa tay ra muốn xem vết thương Hứa Trúc Linh lùi về phía sau một bước, lạnh lùng tránh đi.
Bàn tay của Cố Thành Trung sờ | soạng lung tung trên không trung, có chút không thể tin nổi mà cau mày.
“Trúc Linh, làm sao vậy?”
“Hôm nay anh lấy được thuốc giải rồi đúng không? Vậy chuyện ở bên này chắc là anh cũng có thể giải quyết triệt để rồi?”
“Ừ, anh đã chuẩn bị mọi thứ và đang chờ thu lưới.”