“Hả?”
Cô vừa mới phát ra tiếng thở dài, người đàn ông đã lao đến.
Constantine vừa quay đầu lại thì nhìn thấy dáng vẻ chủ động của William, đôi mắt kinh ngạc như muốn rớt xuống đất.
Đây rốt cuộc là làm sao vậy, còn muốn có qua có lại sao?
Bây giờ bọn họ không phải là binh là thổ phỉ sao, sao phải chú trọng đạo nghĩa giang hồ làm gì chứ?
Giết một người, chẳng qua là đầu chạm đất, đao thấy máu, mấy giây là xong.
Nhưng hai người này, một đi một lại, hơn mười phút rồi trôi qua rồi.
Thực hiện nhiệm vụ này thật sự khó quá.
Tự nhiên bị thồn cho một miệng cẩu lương, cũng khổ quá.
Một lúc lâu sau, William mới thả môi cô ta ra.
Một đến hai đi, miệng của cô đều sưng đỏ lên, rõ ràng càng mê người hơn.
Đúng lúc này, điện thoại của William vang lên, là tin nhắn Constantine tốt bụng gửi tới, nhắc nhở anh ta thời gian không còn sớm nữa, mọi thứ giải quyết sàng sớm càng tốt.
William nhìn màn hình, rơi vào trầm tư.
Sau đó, anh ta nói: “Lần sau, tôi lại đến tìm cô”
“Hả? Anh không giết tôi sao?”
“Bây giờ không muốn nữa, sau này lại nói đi”
“Vậy… vậy anh cứ làm việc đi, đừng có giết tôi nữa. Dù sao lời nên nói hôm nay tôi đều nói ra rồi, hậu quả cũng đã xảy ra rồi. Anh không thể mở lưới một lần sao? Anh nể mặt… nể mặt tôi chiêu hồn giúp em gái anh, để hai anh em các người gặp nhau, tha cho tôi đi nhé?”
“Được”
Anh ta hơi suy tư, sau đó đưa ra một câu trả lời chắc chắn.
“Thật sao?”
Cái gọi là hạnh phúc đến quá nhanh, chắc chính là loại cảm giác này.
Đôi mắt cô ta nhanh chóng sáng lên, bên trong đều là những vì sao long lanh.