Cô ta quỳ trên đất, giọng nói run rẩy.
Cậu ta sải bước về phía trước, cuối cùng đôi giày da giẫm lên mu bàn tay cô ta. Sau đó xoay, từ từ dùng lực.
Cô ta đau đến nỗi hình ảnh trước mặt mờ đi, nhưng không dám phản kháng.
“Cô dám động đến cô ấy?”
tôi không thể nhìn được cô ta đối với cậu chủ như vậy. Cậu chủ, cậu vì một người phụ nữ như vậy không đáng”
“Không đáng? Tôi có đáng hay không, từ lúc nào đến được cô dạy tôi chứ? Cô ấy không đáng, cô thì đáng sao?”
“Tôi… Laura trước giờ chưa từng nghĩ sẽ ở cùng cậu chủ, không dám… không dám nghĩ đến”
“Như vậy là tốt nhất, người làm nên có bổn phận của người làm.
Đừng có thử so sánh với cô ấy, cô không so được với cô ấy”
“Tôi “Laura không dám”
“Nếu như không nhìn vào hiệu quả làm việc cao của cô, là người có thể dùng bên cạnh tôi, nếu không hôm nay chỉ với hành động cô tát cô ấy một cái, tôi đã có thể giết cô rồi. Tự mình đi nhận phạt, cút”
Diên âm trầm nói.
Cậu ta ở trong phòng sách nghe rất rõ ràng.
Nghe thấy khi cô bị tát, trái tim đều run rẩy.
Cậu ta suýt chút nữa không thể khống chế nổi lao ra ngoài, nhưng cuối cùng vẫn nhịn được.
Cậu ta đang đợi, đợi khi Hứa Trúc Linh không chịu nổi nữa sẽ ra mặt, vậy thì quan hệ của bọn họ nói không chừng có cơ hội vãn hồi.
Nhưng…
Cậu ta quên rồi, mình thay đổi, đồng thời cô cũng thay đổi.
Cô trở lên mạnh mẽ, tính cách kiên định, có năng lực tiếp nhận thế giới đầy khó khăn này.
Cô không phải là một cô gái ngây thơ dễ bị bắt nạt ngày xưa nữa.
Cậu ta vừa nghĩ đến đây, trong lòng lại khó chịu.