“Vết thương nhỏ ư? Vết thương dài như vậy mà anh còn nói chỉ là vết thương nhỏ sao?”
“Đó là em chưa nhìn thấy vết thương trong ngực anh” Anh nắm lấy tay cô, nhẹ nhàng đặt trước ngực mình: “Lúc xảy ra chuyện, anh sợ sẽ có người gây khó khăn cho em, anh phải ra ngoài tự mình giải quyết. Anh không thể ở bên cạnh em, một giây kia vết thương trong tim anh như rách dài ra. Anh đợi người trợ giúp đến rồi chạy ngay về, nhìn thấy cả người em đều là máu me, hôn mê bất tỉnh. Lúc đó, vết thương của anh không có cách nào khép lại được”
“Anh đã hỏi bác sĩ, loại tâm bệnh đó phải dùng đến tâm dược. Mỗi ngày em đều vui vẻ, nói chuyện với anh ngọt ngào.
hơn một chút thì vết thương của anh cũng sẽ nhanh lành lại hơn. Mỗi ngày nhắc đến con trai ít hơn một chút, nhìn anh nhiều hơn hai cái là được rồi”
“Anh…” Hứa Trúc Linh không biết nói sao thì được, rõ ràng bản thân mình đau khổ muốn chết nhưng lại bị anh nói vài ba câu đã thành cảnh tượng yên bình giả dối, trở nên nhẹ nhàng.
Còn tâm trạng mà mình trải qua đã bị anh làm cho không rõ ràng nữa.
Cái gì miệng vết thương lòng, cái gì mà tâm dược, tất cả đều là nói xạo, nói không líu lưỡi!
“Cố Thành Trung, anh nên làm việc ở nhà tang lễ, không cho người chết nói chỉ có người sống nói được!” Cô thở phì phò nói.
“Anh nói sai sao? Em đã sờ rồi, trong lòng rất đau nhưng em cũng không thèm dỗ dành anh” Vẻ mặt của anh dịu dàng, cố nén cười, tràn đầy lưu luyến nhìn cô.
Đặt nhiều tâm tư lên người anh hơn một chút, có hai phần yêu thương, nói thêm ba câu tâm tình, như vậy là đủ.
Hứa Trúc Linh nghe giọng nói trầm thấp du dương của anh thì bản thân cũng không còn chút sức lực nào để chống cự nữa.
“Anh là đồ hư hỏng, già mà không nên nết, không biết xấu hổ…”
Ngoài miệng thì cô rất mạnh bạo nhưng động tác tay lại rất cẩn thận, cẩn thận xoa xoa ngực anh.
“Lời tâm tình này của em… Nhưng lại rất khác biệt.” Cố Thành Trung hài hước nói.
Cô tức giận trừng mắt nhìn anh nói: “Thế anh có nghe hay không đây?”
“Nghe chứ, ngoài miệng em nói anh là đồ hư hỏng nhưng cuối cùng trong lòng lại nói chồng em thật là đẹp trai. Em mắng anh già mà không đứng đắn, nhưng trong lòng lại khen anh rất tài giỏi…”
Hứa Trúc Linh: “..” Đây là cái thể loại gì vậy?
“Không xoa nữa, thích kêu thì cứ kêu!” Cô tức giận xoay người đi.
Cố Thành Trung cảm nhận được sự thay đổi rõ ràng, đau đầu đỡ trán.