Cổ Thành Trung cũng không lộ mặt ra quá nhiều, tất cả việc đều để cho Khương Anh Tùng đi xử lý. Nhưng sau cùng, anh vẫn phải đề phòng cực độ với Lucia.
Anh biết rằng không thể che giấu được, chỉ mong rằng có thể khiến cho Hứa Trúc Linh biết sự tồn tại của cô ta trễ một chút.
Con gái mà, lúc nào cũng có thể dễ dàng suy nghĩ lung tung hết.
Anh bận việc cả một ngày trời, chỉ có thể dành nhiều thời gian một chút để ở bên cạnh Hứa Trúc Linh.
Nhiều lúc thực sự là có việc đi không được, anh ấy sẽ kêu Khương Anh Tùng đến đón mình, hoặc là để cho chú An đến chở mình về nhà, điều này cũng khiến cho những người học trong lớp yoga bàn tán đủ thứ về bản thân, còn nghi ngờ cô được mấy người đàn ông bao nuôi cùng một lúc, thậm chí là đi hầu hạ một lão già.
Lão già này, ắt hẳn là đang nói chú An rồi chứ gì nữa.
Hứa Trúc Linh chẳng qua chỉ là đăng ký một lớp học yêu thích của mình, không ngờ lại gây nên một đống tin đồn nhảm nhí vô căn cứ như vậy, không tránh khỏi cảm thấy vô cùng mệt mỏi.
Nhưng mà cô tiếc đồng tiền mình đã bỏ ra để đăng ký lớp học ấy, hơn một ngàn đô la Mỹ đó, bản thân mình cũng không thể vì mấy lời đàm tiểu, tán nhảm của người khác mà bỏ đi chứ, điều đó chẳng phải chứng minh mình tật giật mình hay sao?
Cô không đi đấy! Cô phải ở lại chọc tức chết bọn họ!
Buổi tối sau khi tan học, cô đi tắm rửa cho sạch sẽ, nào ngờ lại bị đám bạn học kia vây quanh lại. “Hứa Trúc Linh, “tài nguyên” trong tay của cô có lẽ rất dồi dào quá nhỉ? Hay là giới thiệu cho chúng tôi một người đi? Chúng tôi cần cái anh đẹp trai hôm trước đi đến đây ấy, mấy người kia thì bỏ đi ha.”
Họ nói, mang trên mặt một nụ cười chế giễu cùng cực.
Hứa Trúc Linh biết, bọn họ đang nói đến Cổ Thành Trung. “Thật ngại quá, anh ấy là người đàn ông của tôi, không cho mượn được.” Cô thu hết can đảm, tuyên bố chủ quyền.
Bọn họ nghe xong, không nhịn được mà cười haha thành tiếng, như thể đang nghe được một câu chuyện buồn cười nhất trên trái đất này vậy.
Cái cô Fiona đứng ở đầu ấy, nhà có được chút điều kiện, vậy mà ai ai cũng thích nịnh bợ cô ta.
Nhưng mà Fiona kia cũng khá là hào phóng, buổi tối thường mang theo những thức ăn nhẹ nhập khẩu hay là một số món quà nhỏ như vòng tay vòng cổ vậy, cũng không phải là quá đắt, cũng chỉ là vài món đồ mấy triệu mà thôi.
Nhưng điều này quả thực mà nói thì rất hữu dụng với mọi người, chỉ cần nói vài lời hoa mỹ tốt đẹp thì liền có thể nhận được mấy món đồ miễn phí, thì có ai không bằng lòng chú?
Nhưng mà Hứa Trúc Linh chưa từng thích cô ta, cũng chưa từng mở miệng nịnh hót làm gì, cũng chẳng thèm đoái hoài đến mấy món đồ của cô ta. “Cô đừng khoác lác, bọn tôi biết hết cả mà, tất cả đều là sugar daddy của cô cả thôi. Tốc độ thay đàn ông của cô cũng nhanh phết đấy, cứ lâu lâu lại thay một người. Thế bọn họ có biết đến sự tồn tại của nhau không?”
“Liên quan tới các cô không?”
Cô nói, có chút không phục, lời nói thật sự càng ngày càng khó nghe rồi. “Ngày trước tôi ở trên trường học, nhìn thấy mấy cô gái được người ta bao nuôi, không ngờ ra trường rồi mà vẫn thấy, còn sinh động hơn nữa chứ. Tôi thấy cô cũng chẳng lớn, mà đã làm chuyện này rồi, có lẽ là phục vụ không ít đàn ông rồi nhỉ? Người có liệu có mắc bệnh truyền nhiễm gì hay không thể? Đừng có mà lây cho chúng tôi đấy nhé!”
Lời này vừa nói ra, bọn họ ai ai cũng đều lùi về sau một bước, ánh mắt ghê tởm nhìn Hứa Trúc Linh như thể nhìn một con vi rút vậy.
Cái ánh mắt ấy, tràn ngập sự chán ghét lẫn kinh tởm. “Vậy sao lúc nãy cô quan tâm đến việc tôi xin số của kim chủ làm gì? Cô cũng chẳng phải muốn lún chân vào à? Đem người khác nói thành kiểu như vậy, chẳng ngờ cô cũng là loại như thế, có khác gì đâu! Tôi cảm thấy anh đẹp trai ấy chẳng nhìn trúng cô nổi đâu, để tôi giới thiệu cho cô cái ông chú già già kia đi nhé, tôi thấy cô cũng thích hợp với khẩu vị ông ấy lắm.”
“Có điều giá trị của các cô không cao được bằng tôi đâu, dù sao các cô cũng là mấy bà chị đã già đi rồi, nhìn cũng không đẹp được như tôi, khó ra cái giá cao cao lắm.”
Cô vừa ngắt lời, khuôn mặt của Fiona trong chốc lát liền trở nên khó coi vô cùng.
Khuôn mặt cô ta bỗng chốc biến thành màu gan lợn, lồng ngực tức giận đến nỗi run bần bật cả lên. Năm nay cô ta đã hai mươi lăm tuổi rồi, thật sự thì tuổi cũng không còn nhỏ nữa, hơn nữa thân hình cũng không được tốt, trên người không thiếu mỡ thừa.
Cho dù có trang điểm lên, cũng có thể dễ dàng trông thấy những đốm tàn nhang dày đặc, vì vậy chẳng đẹp chút nào.
Chỉ có những người không tự tin vào bản thân mình, mới cần đến những lời nịnh hót tâng bốc của người khác, chỉ khi dựa vào đống lời khen giả tạo ấy, họ mới có thể yên tâm mà sống qua ngày.
Cô tuy rằng sở hữu một bộ ngực khá nhỏ, nhưng cô chưa bao giờ vì tự ti mà ruồng rẫy bản thân mình, ngược lại còn luôn nỗ lực kiếm tìm những bài thuốc, phương pháp nâng ngực. “Cô…cô, con khốn này! Cô dám chế nhạo tôi hả? Cô cũng nhìn lại mình xem mình là người như thế nào đi, thân hình thì gầy gò trơ trọi như khúc củi, có điểm nào khiến cho đàn ông thích nổi cơ chứ?”
“Thì tôi trẻ hơn cô còn gì?”
“Cô…cô lùn, cô xấu, là một đứa quê mùa!”
“Nhưng mà tôi trẻ hơn cô mà? Tôi còn có thể làm việc thêm hơn mười năm nữa, đến tận ba mươi tuổi. Nhưng cô thì sao? Cô còn làm được mấy năm?”
“Cô…cô đơn giản chỉ là con đàn bà không biết xấu hổ, mấy lời này mà cũng có thể nói ra cho được nữa hả? Cô bản thân mình đi kiếm tiền, mà còn có thể kiêu căng thể?” Fiona tức giận mà nói.
Hứa Trúc Linh vô tội nhún vai, nói: “Tôi có kiêu căng đầu, ngược lại tôi rất tự mình biết mình mà. Chúng ta thật ra cũng giống nhau cả, tôi dựa vào đàn ông để thổi gió bên gối, còn cô dựa vào cái gì thế? Đống tiền kia của cô chẳng lẽ là nhờ vào sự phấn đấu nỗ lực của mình mới kiếm được á hả? Cô dựa vào bố, tôi dựa vào đàn ông, cũng chỉ là kẻ tám lạng người nửa cần mà thôi!”
“Cô đừng có cố cãi với tôi đến nỗi mặt đỏ tía tai, tôi tiêu tiền của đàn ông, cô tiêu tiền của bố cô, dù sao cũng chẳng phải do bản thân mình kiếm được. Sugar daddy của tôi là do tôi hầu hạ, nếu cô cảm thấy bản thân mình ổn thì cô cũng có thể đi mà câu dẫn, đào mỏ người ta mà.”