“Em nè!”
Hứa Trúc Linh bí mật nói.
“Trước mặt anh, em có mọi đặc quyền, muốn làm gì anh thì làm.”
Khi cô nghe được câu “muốn làm gì anh thì làm” thì sắc mặt hơi ửng hồng. Câu nói này nghe qua có vẻ không được lành mạnh lắm thì phải?
Cô tức giận trợn mắt, tiếp tực tra hỏi.
“Anh tải nhiều game như vậy, có biết chơi không?”
“Không biết, em có thể dạy anh.”
“Anh thông minh như vậy, mạt chược có bao nhiêu quân anh còn nhớ được, khi chơi game chắc chắn rất lợi hại, dạy lại anh, khéo anh còn vượt qua cả em nữa. Đợi đã, cái app tính kì kinh nguyệt này là sao? Cái này mà anh cũng tải hả?”
Sắc mặt cô trở nên kì quái, lẽ nào… Cố Thành Trung có sở thích kì cục chăng?
Cô tò mò mở ra, mới biết những kì kinh được ghi chép lại trông rất quen, đây… không phải là kì kinh của cô sao?
Ngoài lượng kinh nguyệt hàng tháng không hề ghi lại, những thứ khác đều được ghi.
Những ngày hành kinh có ăn uống ngủ nghỉ đúng quy luật hay không, tâm trạng thế nào, tần suất vận động như thể nào, đều được ghi chép rõ ràng.
Cô thấy rất lơ mơ, nhiều khi chính mình còn không nhớ rõ ngày hành kinh của mình, nhưng không biết tại sao, khi đến ngày thì trong balo của cô đã đặt sẵn băng vệ sinh khẩn cấp rồi.
Cô còn tưởng rằng mình đã để vào trước đó, lần trước vẫn chưa dùng hết.
Bây giờ ngẫm lại, lẽ nào đều do anh chuẩn bị cho mình?
“Anh… anh nhớ hết hả?”
“Từ lần đi công viên trò chơi mà em đột nhiên đến tháng, anh đều ghi nhớ lại. Cái app này cũng rất tiện lợi, lần sau sẽ để cho J&C đầu tư.”
“Hả…”
Ông lớn đúng là ông lớn, việc đầu tư chỉ là việc được quyết định trong giây phút.
Cô nhìn qua điện thoại rồi trả lại cho anh.
Nhưng Cố Thành Trung không nhận.
“Sao vậy?”
“Em còn chưa kiểm tra tin nhắn của anh, và cả lịch sử chat nữa. Bạn gái kiểm tra điện thoại của bạn trai, không phải đều thích xem cái này sao?”
“Em biết anh không như thế, sao em phải xem nữa chứ?”
“Em không sợ anh ngoại tình hả?”.
“Sợ chứ, tất nhiên là sợ rồi, dẫu trên đời này còn rất nhiều cô gái ưu tú hơn em, ngày nào em cũng lo sợ được không vậy? Nhưng em nghĩ rồi, có sợ cũng khẳng có tác dụng gì, dựa vào nó để tìm cảm giác an toàn thì không thực tế. Em nói rồi, em tin anh. Nếu anh không còn thích em nữa, anh có thể nói với em, em không phải loại người không biết điều, cho nên yêu được bỏ được.”
“Đừng nói bậy, anh không thích nghe những lời này.”
“Vâng vâng vâng, em không nói nữa.”
Cố Thành Trung nắm tay của cô, cùng ngồi xuống băng ghế cách đó không xa.
Anh rất tinh tế còn giúp cô lau qua mặt ghế.
“Ngồi đây ăn đi, chúng ta ăn vài cái, còn lại để Anh Tùng gói mang về.”
“Anh ấy không thích ăn cái này, em cứ ăn đi.”
“Thật ạ?”
“Vậy ăn thôi”
Hứa Trúc Linh vui vẻ nói.
Bánh bao vừa ra lò ăn rất ngon, cô không nhịn được mà mỗi miếng ăn trọn cái bánh.
Cố Thành Trung nhìn cô ngấu nghiến bánh bao, giống như đang thưởng thức món ngon nhất trên đời.
Vốn không có cảm giác thèm ăn, cũng cắn vài miếng thử xem.
Hương vị bình thường, không ngon bằng đầu bếp trong nhà làm.
Nhưng, thấy cô ăn ngon đến vậy, anh lại cảm thấy món bánh này là món ngon nhất trên đời.
Anh cắn từng miếng một, chậm rãi nhai. Hứa Trúc Linh liên tục lắc đầu nói: “Anh ăn kiểu đó chẳng thoải mái gì cả, ăn bánh bao phải một miếng một cái mới thích. Anh có biết, hồi tiểu học có học một bài văn, ‘Đánh hổ trên đồi Cảnh Dương, thấy Võ Tòng gọi mấy bát rượu, một đĩa thịt bò. Sau đó vừa uống rượu vừa ăn thịt, em rất thích cảm giác đó.”
“Giáo viên bắt chúng em đọc thuộc đoạn văn đó, em sẽ ghim đoạn đó, cũng rất muốn thử xem cảm giác đó như thế nào: “Ai, chỉ tiếc rằng khi đó nhà họ Hứa ăn cơm đều nơm nớp lo sợ, chỉ dám nhìn đĩa rau xanh trước mặt, đũa mà vươn dài ra thì Trân Cẩm Vân sẽ nói em vô giáo dục, giống như ma đói đầu thai vậy.
Rõ ràng em không ăn gì, bà ta chỉ không thích em mà thôi, cho nên hại em ăn khỏe như bây giờ.”
“Ăn được là có phúc, hơn nữa ăn nhiều cũng không béo, rất tốt.”
“Minh Châu cũng khen em vậy đó, nói em sẽ không lãng phí lương thực, đâu là chuyện tốt. Là truyền thống tốt đẹp của đất nước chúng ta, cần giữ gìn.”
“Yêu anh cũng là truyền thống tốt đẹp, cần phải giữ gìn.”