“Đương nhiên là tôi đau lòng, nhưng tôi càng căm giận hơn, căm giận không lật đổ được cô! Tôi đã hy sinh nhiều như vậy rồi, con đĩ như cô sao vẫn chưa chịu chết?”
Hứa Đan Thu vô cùng tức giận, tóm lấy bình hoa trên tủ đầu giường, hung hăng đập xuống đất.
Hứa Trúc Linh vội vàng né tránh, nhìn mảnh thủy tinh vỡ vụn đó, cô cảm thấy Hứa Đan Thu không còn thuốc chữa rồi.
Tự mình làm thì tự mình lãnh hậu quả, đã vậy còn không biết kiểm điểm bản thân, đúng là một con điên.
“Hứa Đan Thu, tôi biết lúc trước chúng ta có rất nhiều mâu thuẫn, từ lớn đến nhỏ chị đều ức hiếp tôi, tôi cũng phản kháng không được. Bây giờ tôi có sức mạnh rồi, tôi cũng chưa từng xem chị là kẻ thù. Chị đối xử hòa nhã với tôi, tuyệt đối tôi sẽ không làm khó chị một chút nào. Nhưng lòng dạ chị hẹp hòi, chị không rộng lòng với tôi được.”
“Bây giờ chị biến thành bộ dạng này, đều do chị tự chuốc vạ vào mình, không trách người khác được! Nếu chị không có ác độc như thế, ngày tháng bây giờ của chị sẽ sống dễ dàng hơn nhiều. Không phải tôi hại chị, là tự chị hại mình, từng bước ép chị đến hoàn cảnh bây giờ!”
“Cô bớt ở đó nói dong nói dài, nói bậy bạ với tôi! Hứa Trúc Linh, tôi sẽ không bỏ qua cho cô đâu, con đĩ như cô, xuất thân thấp hèn mà cũng muốn ngồi lên đầu tôi. Cô chẳng qua tìm được một chỗ dựa vững chắc hơn tôi mà thôi, người đàn ông của cô có bản lĩnh, còn người đàn ông của tôi không có bản lĩnh mà thôi!”
Hứa Đan Thu không chịu thua, đẩy hết mọi vấn đề vào nguyên nhân chủ quan.
Trước giờ cô ta không chịu nhận cái sai của mình.
Sao cô ta lại có lỗi!
Cô ta là hòn ngọc quý trên tay của nhà họ Hứa, thì phải ở trên cao, sao có thể bị một đứa con riêng giẫm đạp lên đầu mình như vậy?
Cô ta không chịu đựng nổi cảm giác như vậy, cho nên cho dù phải dốc hết sức mình, thì cũng phải lôi cô xuống.
Cô ta tuyệt đối sẽ không để cho Hứa Trúc Linh sống dễ dàng đâu!
Hứa Trúc Linh nghe vậy thì cười giễu cợt, giống như nghe một chuyện cười động trời vậy.
Cô nghiêm giọng nói: “Hứa Đan Thu, chị đừng có quên, lúc đầu chị với Cổ Trường An chưa công khai yêu nhau. Người mà ông cụ Cố muốn là chị, là chị đã chọn Cố Trường An, từ bỏ Cố Thành Trung, đẩy một người vừa mới đón sinh nhật lần thứ mười tám như tôi ra!” Lời này làm cho Hứa Đan Thu câm như hến.
Đúng thế….
Cố Thành Trung ưu tú như vậy, vốn dĩ cô ta có được dễ như trở bàn tay.
Nhưng mà, cô ta đã chọn Cố Trường An.
Lúc đó không ai ngờ được, Cố Thành Trung vừa xấu vừa kỳ dị lại biến thành dáng vẻ như bây giờ, trở thành con người làm mưa làm gió, khiến người ta nghe tiếng đã sợ mất mật.
Sắc mặt Hứa Đan Thu tái nhợt, không được một câu nào.
Đúng vào lúc này, ở chỗ cửa truyền đến giọng của Cố Thành Trung.
“Nếu như lúc đầu, Hứa Đức Thắng đưa cô lên giường của tôi, tôi đảm bảo sẽ không nhìn cô một cái, trả lại nguyên vẹn không sứt mẻ. Hứa Đức Thắng đưa cô đến là muốn xỉ nhục tôi hay gì?”
Lời này vừa phát ra, Hứa Đan Thu tức đến run cả người, đôi mắt trở nên dữ dằn, trừng mắt nhìn chằm chằm hai người họ.
Hứa Trúc Linh nghe thấy lời này thì cũng rất bất lực, không dễ gì cô mới làm dịu được cơn giận của Hứa Đan Thu, mà chỉ sợ một câu qua loa của anh khiến cho Hứa Đan Thu hận thấu cô.
Đúng là châm dầu vào lửa, hết chuyện làm mài “Không phải bảo em đợi anh sao?
Sao lại tự đến rồi, cô ta có dọa em không?”
Anh ôm chặt cơ thể Hứa Trúc Linh, nói một cách dịu dàng.
Hứa Trúc Linh rất muốn lườm anh một cái.
“Cút, mấy người cút hết cho tôi!”
Hứa Đan Thu phát điên lên, hất hết đồ trên tủ đầu giường xuống dưới đất.
Bây giờ là hoàn cảnh gì của cô ta đây?
Nhà họ Hứa không có ai quan tâm, nhà họ Cố cũng không ai quan tâm, thê thảm vô cùng.
Nhưng Hứa Trúc Linh đã được danh lại còn được lợi, còn có Cố Thành Trung che chở bảo vệ.
Cô ta không cam tâm, sao có thể cam tâm được?
Con nhóc ngày nào bị mình tùy ý ức hiếp, bây giờ lại leo lên đầu mình ngồi, làm sao cô ta chịu đựng được?
Hứa Trúc Linh nhìn thấy bộ dạng điên cuồng của Hứa Đan Thu, cô cũng không muốn tiếp tục ở lại nữa, sợ kích động quá trớn.
“Chú ba Cố, chúng ta đi thôi, để cô †a bình tĩnh lại.”
“Cũng đúng, người phụ nữ điên này ở đây, anh cũng lo cô ta sẽ làm em bị thương, chúng ta về nhà.”
“Ñ”
Hứa Trúc Linh lườm anh một cái.
Anh đúng thật là làm người ta tức chết không đền mạng mài Hứa Đan Thu nghe thấy câu nói đó của Cố Thành Trung thì cơn giận hoàn toàn bộc phát.
“Hứa Trúc Linh, cô đợi đó cho tôi, tuyệt đối tôi sẽ không bỏ qua cho cô đâu. Tôi phải giết cô, nhất định tôi sẽ giết chết cô, cô đợi đó cho tôi…” Tiếng la hét của cô ta vang vọng trong hành lang, mỏng manh như sợi tơ mành sắp đứt.