“Đúng, em đi tìm con nhỏ đó. Cô ta không tự mình biết mình, cũng nên có người tới nói cho cô ta tỉnh ra.”
“Cô lại tự cho mình là thông minh rồi đấy nhỉ?” Cố Thành Trung bước lên phía trước, anh đưa một tay bóp cổ Trịnh Anh, khiến cho cô ta phải lùi lại từng bước một, cuối cùng đụng phải vách tường.
Trịnh Anh đột nhiên không thở được nên không ngừng dãy dụa.
“Anh… anh muốn làm gì? Anh muốn giết tôi vì con đĩ kia sao? Đây là nhà họ Trình, anh dám ư?”
“Cô mắng cô ấy thêm một câu nữa xem tôi có dám không?”
Cố Thành Trung híp mắt, trong mắt anh tràn ngập sự tức giận.
Đôi môi anh mím lại, cả người đều là sự lạnh lẽo đáng sợ.
Giờ đây, anh như con quỷ đến từ địa ngục để lấy mạng Trịnh Anh vậy.
Cô ta nhìn thấy sự chết chóc trong mắt anh, anh thật sự muốn giết mình.
Chẳng lẽ… chỉ vì con vô dụng kia sao?
“Đến cùng là em đã làm sai điều gì? Chẳng lẽ những gì em nói không phải là sự thật sao? Cô ta không giúp được anh, chỉ có em mới giúp được anh thôi. Cố Thành Trung, em thấy anh cũng là người thông minh, đừng nói là anh bị con hồ ly tinh kia mê hoặc, choáng váng đầu óc rồi nhé!”
“Hơn nữa, cô ta có chỗ nào tốt hơn em chứ?”
“Trong mắt tôi thì cô ấy hơn xa cô.”
Cố Thành Trung nói từng chữ từng chữ một: “Nhà họ Trình có cô thật là bi ai. Trịnh Anh, ông đây cảnh cáo cô một lần nữa, nếu cô dám đụng vào cô ấy thì tôi sẽ khiến cho cô sống không được mà chết cũng không xong!”
“Tôi không đánh phụ nữ, nhưng không có nghĩa là những người dưới tay tôi sẽ không ra tay. Vòng tròn quý tộc trong thành phố này dơ bẩn cỡ nào, cô cũng biết mà nhỉ? Tự nhiên có hai người chết đi là một câu chuyện bình thường đến nỗi không thể bình thường hơn được.”
“Anh… anh vì một con nhóc chẳng có một chút giá trị kia mà dám uy hiếp em, dám uy hiếp nhà họ Trình ư?”
“Trong mắt tôi thì nhà họ Trình các người chẳng là cái cứt chó gì cả.”
Cố Thành Trung trực tiếp đẩy cô ta ra, Trịnh Anh ngã xuống đất.
“Anh…”
Trịnh Anh nghe thấy anh nói thế thì giận mà không có chỗ xả, nhưng cô ta lại không biết nên phản bác như thế nào.
Nhà họ Trình đúng là không so được với nhà họ Cổ. Bây giờ Cố Thành Trung bộc lộ tài năng, không ai biết là đằng sau lưng anh có bao nhiêu quyền thế cả.
Toàn bộ thành phố này chẳng ai dám tùy tiện làm mích lòng Cố Thành Trung.
Người này, thần bí khó lường.
“Sao thế?”
Ông Trình đứng ngoài cửa nghe thấy tiếng động thì vội vàng đẩy cửa đi vào.
Ông ta thấy cháu gái yêu của mình ngã trên mặt đất, vội vàng đi tới đỡ Trịnh Anh dậy.
Ông Trình trách móc: “Cố Thành Trung, sau cậu lại có thể làm thế với cháu gái yêu của tôi hả. Cho dù bố cậu có ở đây thì cũng không dám hùng hổ như thế.
“Cậu bắt nạt người khác trong nhà của chính họ luôn à?”
Ông Trình giận mà không kiềm chế được, bắt đầu bày ra uy nghiêm của mình.
Nhưng Cố Thành Trung chẳng thèm sợ hãi.
Anh nở một nụ cười giêu cợt rồi nói.
“Tôi dạy dỗ cháu gái của ông nên ông không vui chứ gì? Vậy lúc cháu gái của bác dạy dỗ vợ chưa cưới của tôi thì tôi cũng không vui đấy, tính sổ sao đây? Bác muốn tôi lấy chứng cứ ra hay muốn tự mình nghe cháu gái ông nói? Cô ta đã làm cái gì với vợ chưa cưới của tôi rồi!”
Đương nhiên là ông Trình biết những việc cháu gái mình làm. Khuyên cũng khuyên rồi nhưng cô ta không nghe, ông ta cũng chỉ có thể bảo vệ.
Ông ta nhíu mày rồi nói: “Hứa Trúc Linh và cháu gái nhà tôi cũng chỉ gần bằng tuổi nhau mà thôi, người cùng tuổi thì cãi nhau đánh nhau có là gì. Nhưng cậu thì khác, cậu cao hơn con bé cả một đời, ỷ lớn hiếp bé. Tôi phải đi hỏi ông Thanh xem ông ấy dạy dỗ cậu thế nào.
Ông Trịnh nổi giận đùng đùng rồi cất lời phản bác.
Cố Thành Trung híp mắt, đúng là con cáo già, cái gì cũng có thể nói được.
Người cùng thế hệ đùa giỡn ư?
Anh nói với vẻ lạnh lùng: “Hứa Trúc Linh bây giờ là vợ chưa cưới của tôi, cũng không phải là người cùng bối phận với cháu gái của bác, mà là bề trên, là người lớn. Cô ta không coi ai ra gì, nhỏ mà hiếp lớn, ông nên giải thích thế nào đây. Bác giao cho tôi dạy dỗ hay muốn để người trong thiên hạ đều biết cháu gái của bác ngang ngược độc ác như thế nào?”
Nôi Ông Trình bị chặn họng không nói được thêm câu gì.
Không coi ai ra gì, nhỏ mà hiếp lớn. Tám chữ này quá nghiêm trọng.
Nhưng lại rất có lý.
“Ông nội…”
Trịnh Anh thấy ông nội mình không thốt nên lời thì lòng nóng như lửa đốt. Cô ta còn muốn nói mấy câu nhưng lại bị ánh mắt lạnh lùng của Cố Thành Trung nhìn tới, khiến cho cô ta sợ tới nỗi ngậm họng.
Ánh mắt này… thật sự là quá đáng sợ.
“Bác Trình, bác vẫn là nên dạy tốt cháu gái của mình đi thì hơn. Nếu như dám tái phạm thì tôi sẽ trả lại gấp trăm lân.” Cố Thành Trung nói xong rồi quay người rời đi.