“Vậy em mau về lấy đi, quay lại đưa anh.”
Cố Thành Trung dùng giọng điệu ra lệnh để nói chuyện với Hứa Trúc Linh.
Hứa Trúc Linh không khỏi cảm thán trong lòng. Cô không ngờ Cố Thành Trung thích loại chuyện này cơ đấy.
Hứa Trúc Linh vội vàng rời khỏi căn phòng của anh, lại phải cẩn thận từng li từng tí, sợ người khác phát hiện.
Bạch Minh Châu thấy cô trở về thì với cái vẻ lén lút như trộm đấy thì không kiềm chế được mà cười rồi trêu ghẹo: “Ngủ cũng ngủ rồi, còn giả vờ như tình nhân ngầm, cậu không thấy mệt à?”
“Mệt chứ, nhưng mệt còn đỡ hơn là bị người đánh chết!”
Khi Hứa Trúc Linh tìm ví tiền thì cũng nhận được tin nhắn mà Cố Thành Trung gửi tới. Anh bảo cô chín giờ đi tới rừng lá phong để tính phí tổn tối hôm qua.
Hứa Trúc Linh muốn hỏi một chút, ngủ loại trai đẹp hoàn hảo như thế này thì phải trả bao nhiêu tiền.
Mười triệu… hình như không đủ. Cô khóc không ra nước mắt, còn chưa ăn được bữa cơm nào mà đã mất ráo.
Hôm nay chuẩn bị leo núi, mọi người đều đã nghỉ ngơi cả một buổi tối nên rất có tinh thần.
Mọi người tụ tập ăn sáng. Hứa Trúc Linh vừa mới ăn xong thì đã nhận được tin nhắn của Cố Thành Trung, anh bảo cô đi tới phòng của anh, nhớ mang theo tiền.
Gương mặt nhỏ nhắn của Hứa Trúc Linh nhíu lại, mặc dù cô rất đau lòng cái ví của mình nhưng không dám vi phạm lời nói của Cố Thành Trung.
Hứa Trúc Linh nhìn thoáng qua bàn ăn, tất cả mọi người đều đang ngồi vừa ăn vừa tám chuyện, cũng chẳng ai chú ý tới mình.
Cô đi về hướng nhà vệ sinh, sau đó chạy như một làn khói tới cửa sau. Hứa Trúc Linh cảm giác như mình là xã hội đen vậy.
Cô thở hồng hộc đi tới phòng của Cố Thành Trung. Cửa không khóa nên cô cũng chẳng nghĩ ngợi gì mà đẩy cửa ra.
Sáng nay Cổ Thành Trung vừa mới tắm, anh chỉ quấn một cái khăn rồi đi ra ngoài.
Đột nhiên Hứa Trúc Linh nhìn thấy nửa người trên lộ ra ngoài không khí của Cố Thành Trung thì bị dọa đến nỗi run lên, cô vội vàng quay lưng lại.
“Sao… sao anh vẫn còn tắm.”
“Hạ hỏa.”
Cố Thành Trung nói với vẻ không vui. Sáng nay lại có phản ứng sinh lý, nếu không thì anh cũng đâu cần phải tắm nước lạnh chứ.
Cũng may là cơ thể của Cổ Thành Trung khỏe mạnh, nếu không thì cứ tiếp tục như vậy sớm muộn gì anh cũng bị Hứa Trúc Linh tra tấn chết mất.
Hứa Trúc Linh nghe ra sự không vui trong giọng nói của anh thì có chút không hiểu nổi.
Anh nóng trong người thì không vui với mình làm gì chứ?
Mỗi bữa ăn của Cố Thành Trung đều do đầu bếp chuẩn bị một cách tỉ mỉ, không giống với bữa ăn phổ thông của các cô.
Chắc chắn là ăn quả ngon quá bổ nên mới nóng trong người, liên quan gì tới cô chứ?
“Cầm tiền tới đây chưa?”
“Rồi rồi.”
Hứa Trúc Linh vội vàng lấy ví tiền ra, mặc dù rất đau lòng.
Cô nói: “Trong ví của em chỉ có hai triệu rưỡi tiền mặt, nếu anh cảm thấy ít thì em chuyển khoản cho anh thêm… Em… em chỉ có mười triệu, đó chính là toàn bộ tài sản của em rồi. Anh có thể giảm gía một chút không?”
Hứa Trúc Linh lấy năm tờ tiền màu xanh lá cây ra rồi nói với vẻ đáng thương.
Đây đều là tiền mồ hôi xương máu của cô đó!
Hứa Trúc Linh nhìn Cổ Thành Trung, nhìn vẻ mặt của anh xụ xuống mà trái tim của cô run lên.
Mười triệu còn chưa đủ ư? Anh muốn nhiều hơn ư? Mẹ ơi, ngủ có một đêm, còn chẳng làm gì, sao lại đắt như thế chứ?
Mặc dù trong lòng cô không ngừng kêu gào nhưng cũng không dám thể hiện ra ngoài.
“Hay là… em đi mượn…”
“Đưa ví cho anh.”
Anh nói với vẻ âm trầm.
Hứa Trúc Linh đành phải nộp lên.
Chỉ thấy Cố Thành Trung tìm trong đó một lúc lâu, cuối cùng tìm được…
A?
Một nghìn?
Hứa Trúc Linh có chút sửng sốt.
Khi Cố Thành Trung đưa ví lại cho Hứa Trúc Linh thì anh nói: “Anh lấy cái này là được rồi.”
“Một ngàn ư? Rẻ thế?”
“Không phải em nói nữ chính trả càng ít thì nam chính sau này càng thích nữ chính sau? Em không muốn anh chung thủy trung thành với em à?”
“A…?”
Đây là lối suy nghĩ quỷ quái gì vậy chứ?
“Anh vẫn chưa ăn sáng, em đi ăn với anh nhé?” “Nhưng mà… đợi lát nữa phải tập hợp…”
“Chẳng phải thời gian tập hợp là do anh quyết định à?”
“Cũng đúng, vậy mà lại có thể ăn hai lần, hạnh phúc quá. Có món gì ngon vậy anh.”
Ánh mắt của như đang phát sáng. Rất nhanh sau đó bữa sáng đầy đủ sắc hương vị đã được đưa lên. Bánh bao được tạo hình con thỏ, nhìn vô cùng đáng yêu.
Hứa Trúc Linh nhìn thấy con thỏ thì không kiềm chế được mà nhớ tới một bộ phim mình từng xem, tên là <>.
Trong đó có một đoạn liên quan tới con thỏ.
Hứa Trúc Linh không kiềm chế được mà bật cười.
Cổ Thành Trung gõ đầu cô rồi nói: “Cười cái gì?”
“Cổ Thành Trung, em hỏi anh. Anh thích phụ nữ làm nũng nịu hay là thẳng thắn?”