“Chị Mộng, em thực sự không cố ý.
Em không ngờ được rằng, em từ chối tổng giám đốc Đỗ, thì ông ấy liền cho người gọi Giản Đồng đến”
Trân Mộc Mộc bộ dạng đáng thương xin Tô Mộng tha thứ.
Trên khuôn mặt tinh tế của Tô Mộng, đã không còn thấy sự ấm áp nữa, cử động đôi moi hồng: “Cô nói cho tôi biết, tổng giám đốc Đỗ là một thương nhân Hong Kong đến từ phía Nam của thành phố S, làm cách nào để ông ấy biết Giản Đông?”
“Em, em, em cũng không biết.
Có lẽ, có lẽ là ai đó đã từng nói qua với tổng giám đốc Đô.
Chị Mộng, chị hãy tin em, em từ nhỏ kĩ năng dưới nước không được tốt, hồi nhỏ đã một lân bị chìm xuống nước, vì thế vừa nghe thấy yêu cầu đó của tổng giám đốc Đỗ, em liên từ chối luôn.
Ngoài việc đó ra, em thực sự không làm gì nữa cả”
“Nói như vậy, thì chuyện xảy ra ở phòng riêng tâng 6 hôm nay, không liên quan đến cô rôi?”
“Không liên quan đến em, thật sự không liên quan đến em.
Em thực sự minh bạch”
Nếu như lúc vừa mới đến Đông Hoàng, Tô Mộng vẫn tưởng rằng bản thân không có sự bảo vệ của Đông Hoàng nữa, không có chút liên quan nào, vậy thì những ngày tháng sau này, tất cả mọi chuyện, đều sẽ chỉ bảo Trân Mộc Mộc, thế nào là “hiện thực”
và “tàn khốc”
.
Càng phải cho cô ấy hiểu, trên thế giới này có những quy định của một số người sau khi đề ra, thì bắt buộc phải tuân theo.
Trân Mộc Mộc sợ rồi, cô ấy hoảng hốt lo sợ, vẻ mặt hoang mang, đột nhiên nhớ đến Giản Đồng tôi tệ ấy, cô ấy nhìn Tô Mộng, trên khuôn mặt tinh tế đang đứng trước mặt mình này, cô ấy nhìn thấy ba chữ “không tin tưởng”
.
Trong vài giây ngắn ngủi, trước mặt cô ấy lại xuất hiện ra một gương mặt trâm lặng ít nói của Giản Đồng, còn có hình bóng thân đơn bóng chiếc ấy, không để ý đến thứ khác, cô ấy nghĩ, nếu








– —————–