Địa Mạch Tử Chi!
Đông Khâu Xu và Tứ giới tìm nó lâu như thế, vậy mà nó lại bị giấu sâu trong đây! Hắn nhìn kỹ vật còn sống duy nhất còn sót lại của thế giới thượng cổ này, chỉ thấy song hoa nửa trắng nửa đen, đều tự sinh trưởng riêng phần mình. Mà dưới gốc hoa, rễ cây đan xen nhau. Loáng thoáng bên trong, hiện ra một khối sắt màu xám đen.
…… mảnh vỡ rìu Bàn Cổ.
Huyền Thương quân chấn động trong lòng —— là Li Quang Dương đem thứ này giấu ở trong đây sao?
Hắn trầm ngâm một lúc, rất nhanh vứt bỏ ý nghĩ này. Li Quang Dương thân là quân chủ, sẽ không giở trò khôn vặt như vậy. Mà trước kia, người đó vẫn luôn trốn ở nơi này.
Nếu là nàng…… vậy thì cũng rất có lý.
Hắn đang thất thần, bên tai chợt có người gọi: “Quân thượng! Đan dược đã phân phát xong hết rồi.”
Huyền Thương quân nhanh chóng thu hồi Địa Mạch Tử Chi, từ xa đáp lại: “Quay về Thiên giới.”
Chuyện quan trọng thế này, phải báo cáo với phụ thần!
Trong lòng hắn, có một giọng kiên định nói. Hắn cũng cho là như vậy. Chuyện Địa Mạch Tử Chi liên quan đến sự tồn vong của Tứ giới, sao có thể xem như trò đùa? Nhất định phải hủy diệt nó trước, khiến cho Đông Khâu Xu thất bại, rồi lợi dụng mảnh vỡ rìu Bàn Cổ này đối phó Đông Khâu Xu, tu bổ Bàn Long Cổ Ấn, thu dọn tàn cục.
Hắn kiên định đi trước, phía sau, Phi Trì và Hàn Mặc nhắm mắt theo đuôi mà đi.
Mãi đến khi trở về Bồng Lai, Thiếu Điển Tiêu Y hỏi: “Chuyến này có thuận lợi không?” Loading…
Huyền Thương quân hạ quyết tâm giao ra Địa Mạch Tử Chi, báo cáo chân tướng, nghe thấy giọng nói của chính mình trôi trôi nổi nổi vang vọng ở bên trong thiên cung: “Hồi bẩm phụ thần, chuyến này…… mọi thứ đều thuận lợi, cũng không có việc gì khác.”
Tàng Thức hải.
Khi Đông Khâu Xu trở về, quả nhiên không thể bắt được Tuyết Khuynh Tâm.
—— hiện giờ bà ta tránh ở Bồng Lai, Tứ giới hợp làm một, cho dù mình có nắm trong tay hai mảnh vỡ rìu Bàn Cổ, e rằng cũng sẽ lặp lại kết cục cá chết lưới rách mà thôi. Vậy thì việc giúp Anh Chiêu báo thù, không đáng chút nào.
Ông ta mới vừa về đến, đã giật nảy mình.
Tàng Thức hải có người bước vào ông ta đương nhiên biết.
Nhưng điều ông ta không thể tin được chính là, người này vậy mà còn chưa rời đi.
Triều Phong cứ cung kính quỳ ở cuối con đường nhỏ giữa núi như vậy, thấy ông ta trở về, còn mặt dạn mày dày, dập đầu kêu vang một cái: “Ma tộc Triều Phong, bái kiến ân sư.”
Đông Khâu Xu nhíu mày, Anh Chiêu lại lộ ra vẻ mặt vui mừng: “Triều Phong, ngươi còn dám xuất hiện ở đây à!”
Triều Phong một mặt thản nhiên, nói: “Nghe nói mẫu hậu ngày đêm nhớ thương con, để gặp mặt con một lần, lại không tiếc rời khỏi Ma tộc, nguyện trung thành với Đông Khâu tiên sinh. Con trai một lòng hiếu thảo, đương nhiên phải đến đây thăm mẫu hậu rồi!”
“Ngươi……” Anh Chiêu thấy hắn, nhất thời viền mắt đỏ sẫm. Bà không nói hai lời, đánh ra một chưởng. Triều Phong không tránh không né, chịu trúng một chưởng này.
Anh Chiêu nghiến răng nghiến lợi: “Hôm nay ta sẽ giết ngươi, lấy đầu ngươi, tặng cho Tuyết Khuynh Tâm!” Nói xong, tay phải bà ta khẽ nâng, ở trong lòng bàn tay bà, vô số ma khí thò ra như lưỡi rắn, bay thẳng đến Triều Phong.
Triều Phong kêu lên đau đớn một tiếng, ma xà này gặm nhấm hắn, hắn đè lại chiến liêm đang không ngừng kêu xuống, khóe miệng chảy máu, nhưng vẫn kiên cường chống đỡ nói: “Nếu đầu của nhi thần có thể làm tiêu bớt cơn giận của mẫu hậu, nhi thần tòng mệnh.”
Hắn thản nhiên không sợ, Anh Chiêu thì ngược lại không muốn lấy mạng hắn dễ dàng như thế. Bà ta suy nghĩ một chút, khe khẽ vuốt ve chiếc nhẫn xương màu đen trên tay. Bên trong nhẫn xương, một con rết đỏ như máu thò đầu ra.
“Ta biết vì sao ngươi đến đây. Ngươi thích tiện tì Thanh Quỳ kia. Ha ha. Ngươi có biết đây là cái gì không?” Bà cười gằn nói, “Nó tên là Phệ Ma trùng, dùng máu thịt của Ma tộc làm thức ăn. Bản cung muốn ngươi ngày ngày đêm đêm bị nó từng bước xâm chiếm, để cho trứng trùng của nó trải đầy hết toàn thân ngươi. Đến lúc đó, ngay cả những người gần gũi ngươi nhất, cũng sẽ tránh ngươi còn không kịp.”
Dứt lời, bà ta nắm lấy cằm của Triều Phong, cưỡng ép đút Phệ Ma vào trong miệng hắn.
Triều Phong ho khan vài tiếng, hiển nhiên, trùng kia không thể nào bị hắn ho ra ngoài cơ thể được. Hắn rất nhanh từ bỏ giãy dụa, nói: “Trưởng giả ban thưởng, sao dám chối từ? Phần hậu lễ này, nhi thần xin nhận.”
Dạ Đàm đứng ở cách đó không xa, lẳng lặng quan sát, không hề tiến lên.
—— thế gian này, có đúng là thực sự tồn tại một thứ tình cảm, có thể chịu được bất cứ cách trở nào, kiên định đến bước này hay không?
Nếu là Thiếu Điển Hữu Cầm, hắn có hay không……
Nàng nghĩ đến đó, thì nhanh chóng dừng mạch suy nghĩ lại.
Những vì sao rải rác trên bầu trời, đã định trước đạo cao hơn tình. Những vui buồn khi xưa, mỗi một ý niệm chấp mê, đều là lòng tham của ta mà thôi.