…… Hắn bất động tại chỗ, Dạ Đàm liền phát hiện. Nàng rút tay ra, nhất thời cũng có chút không được tự nhiên, nói: “Cái đó…… cứ để ta tự mình luyện đi.” —— lão nam nhân này chẳng lẽ đang chiếm tiện nghi của ta á? Dạ Đàm trong lòng cảnh giác, càng muốn rời xa hắn. Huyền Thương quân buộc lòng phải buông tay nàng ra, trong chốc lát, lại cũng không biết nên nói gì.
May mà lúc này, một giọng nói đột nhiên gọi: “Tôm nhỏ?”
Dạ Đàm vừa ngoảnh đầu lại, liền thấy Càn Khôn Pháp Tổ. Lão vẫn một thân đạo bào, tay cầm phất trần, tiên khí phiêu dật như cũ.
“Thiên Tôn!” Dạ Đàm như trút được gánh nặng, vọt tới trước mặt lão, quả thực hận không thể đâm đầu vào trong lòng lão.
Càn Khôn Pháp Tổ thương yêu mà xoa xoa đầu nàng, nói: “Trở về mấy ngày rồi, sao không đến Huyền Hoàng Cảnh chơi?”
Dạ Đàm lập tức bắt đầu kể khổ: “Ta mới trở về một ngày, mới một ngày, đã được thông báo đến Thượng Thư Nang học!” Nàng vẻ mặt đau khổ, “Nếu Thiên Tôn người nhận ta làm đệ tử, ta có phải sẽ không cần tới nơi này học nữa hay không?”
Mình mới dạy học có một ngày, nàng đã muốn phản sư rồi! Huyền Thương quân trầm giọng nói: “Không được vô lễ.”
Càn Khôn Pháp Tổ cũng nét mặt tươi cười: “Dù sao cũng tới giờ tan học rồi, chi bằng công chúa đây cứ theo bần đạo đi đến Huyền Hoàng Cảnh, bần đạo đích thân chỉ điểm một hai phần được không?”
Dạ Đàm nào còn không nghe ra ý của lão —— ba thiếu một chứ gì! Nàng lập tức nói: “Đang có ý này!” Càn Khôn Pháp Tổ cười ha ha mà dẫn nàng định rời đi ngay, Huyền Thương quân mắt trông theo hai người, xa xăm nói: “Nếu Thiên Tôn đã có nhã hứng như vậy, bản quân cũng cùng đi Huyền Hoàng Cảnh, nghe Thiên Tôn dạy bảo, thế nào?”
Hắn tự thấy lời này mình nói rất thành tâm thành ý, nhưng Càn Khôn Pháp Tổ và Dạ Đàm lại như trái cà tím héo, nụ cười biến mất trong nháy mắt.
“Này, này không được đâu……” Dạ Đàm kiên trì đến cùng, nói, “Quân thượng không phải rất bận sao……”
Huyền Thương quân đi trước dẫn đường, nói: “Không sao, mời.”
Uy hiếp! Uy hiếp chói lọi! Càn Khôn Pháp Tổ một mặt nghiêm túc, nói: “Bần đạo đột nhiên nhớ ra, còn có một lò đan chưa kết thành, hôm nay e rằng không rảnh dạy công chúa, lần sau lại nói tiếp nha.”
Lão muốn chuồn đi, Dạ Đàm bám lấy góc tay áo của lão, dùng sức lắc đầu, dùng khẩu hình nói: “Ta muốn đi!”
Pháp Tổ nhanh chóng gỡ tay nàng ra, nhỏ giọng: “Không được liên lụy lão tổ nhà ngươi!”
Càn Khôn Pháp Tổ đi được rất nhanh, giống như khi lão đến.
Dạ Đàm vừa gấp vừa tức, giậm chân, quay đầu lại nhìn Huyền Thương quân. Huyền Thương quân thấy Càn Khôn Pháp Tổ đã đi rồi, đúng với ý nguyện, hắn nhìn lại Dạ Đàm, nói: “Hôm nay kiếm quyết tu tập không tốt, buổi tối đến Thùy Hồng điện học bù đi.”
Hắn hôm nay chẳng lẽ là trúng tà? Dạ Đàm trong lòng sợ hãi, đương nhiên lại càng không muốn đi, không khỏi nói: “Ta mới học có một chút xíu như vậy, đương nhiên không tốt rồi! Hơn nữa, bọn họ cũng có tốt hơn ta chỗ nào đâu chứ!”
Các thiếu niên khác nghe vậy, nhất thời một mặt chờ mong —— nếu có thể đến Thùy Hồng điện học bù, vậy thật là vinh hạnh to lớn.
Nên biết rằng hiện giờ mười bốn đệ tử của Huyền Thương quân, ngoại trừ Bích Khung nhỏ tuổi nhất, những người khác đều nắm giữ chức vị quan trọng. Không hề nghi ngờ, những người này đều sẽ là trụ cột vững vàng của Thần tộc trong tương lai. Huyền Thương quân quét mắt nhìn bọn họ một cái, nói: “Buổi học hôm nay kết thúc ở đây, đều tan hết đi.”
Nhóm thiếu niên vẻ mặt thất vọng, nhưng vẫn hướng hắn thi lễ sâu, cùng bạn bè thân thiết rời đi.
Bộ Thanh Từ kéo theo Bích Khung, lúc đi đến gần còn thâm sâu nhìn thoáng qua Dạ Đàm.