Hồ Tuy hai mắt sáng rỡ: “Thật sao? Vậy thì ta phải ở chỗ này tạ ơn Nhị điện hạ rồi!” Nàng cuống quýt uống rượu, quỳ xuống bền chắc dập đầu mấy cái với Thiếu Điển Viễn Tụ. Hai người đang tán gẫu, ngoài đảo hoa, Man Man lớn tiếng gọi: “Nhị điện hạ! Công chúa nhà ta mời ngài đi ăn lẩu.”
Đừng xem nó chỉ là một con chim, lời này còn nói đến rất uyển chuyển, Thiếu Điển Viễn Tụ đặt ly xuống, xé một đám mây bay ngang qua lau lau tay, nói: “Đừng nói là, công chúa nhà ngươi lại thèm thịt đấy nhé?”
Man Man không chút xấu hổ: “Làm gì có đâu, công chúa nhà ta nói, cả Thiên giới, chỉ có Nhị điện hạ mới xứng có loại lộc ăn này, cùng thưởng thức món ăn quý lạ với nàng.”
Thiếu Điển Viễn Tụ cười nhạt một tiếng, cũng không để ý tới lời nịnh hót của nó, phủi y phục đứng dậy.
Tìm thịt đi vậy.
Bên ngoài Thủy Tiên điện là một vườn hoa.Mấy tiểu hoa tiên đang học đàn, trong đó có một người cười nói: “Đàn của ngươi, hẳn là cũng đánh được rất vang nhỉ?”
Vườn hoa Thủy Tiên rộn rã tiếng cười.
Trước điện, Bộ Vi Nguyệt cũng cong khóe miệng lên theo. Bộ Thanh Từ đứng ở phía sau nàng, nói: “Truyện cười của Thùy Hồng điện, thực sự là truyền khắp Thiên giới rồi. Nếu con là nàng ta, sẽ tự xin hạ phàm, nào còn có mặt mũi ở lại Thiên Ba viện nữa chứ?”
Bộ Vi Nguyệt nói: “Nếu ta là nàng ta, lại sẽ bình yên ở lại Thiên Ba viện.” Bộ Thanh Từ sửng sốt, Bộ Vi Nguyệt chậm rãi nói, “Dù sao bị người ta chê cười vài câu, cũng không chết được.”
Nàng đối với kết quả như vậy, cũng không hài lòng. Bộ Thanh Từ hiểu được ý của nàng, nói: “Nhưng…… hiện tại, nàng ta vừa mới cứu quân thượng trở về, xem như là lập công lớn cho Thiên giới. Bệ hạ và Thần hậu nhất định sẽ thiên vị bảo vệ, Thủy Tiên tộc cũng không tiện gây chuyện.”
Bộ Vi Nguyệt nói: “Thần tộc từ trước đến nay cho phép đấu pháp. Nàng ta không phải đang học ở Thượng Thư Nang sao? Ở cùng một lớp, học hỏi lẫn nhau, sẽ không bị xem là bắt nạt đâu nhỉ?”
“Sư tôn,” Bộ Thanh Từ mặt có chút khó xử, nói: “Nàng ta dù sao cũng là Thiên phi tương lai, cũng mới đi học được bấy nhiêu ngày, tu vi yếu kém. Lúc này ngang nhiên thách đấu với nàng ta, chỉ sợ sẽ chọc người khác chê trách.”
Bộ Vi Nguyệt nhìn vườn hoa, tiểu hoa tiên trong đó đang cãi nhau ầm ĩ, một vẻ thanh xuân hoạt bát. Nàng nói: “Đúng vậy. Nhưng hiện giờ nàng ta đang hết sức nổi bật, nếu chúng ta lại ẩn nhẫn lùi bước, chỉ sợ nàng ta ở Thiên giới sắp đứng vững gốc chân rồi.”
Bộ Thanh Từ khẽ cắn môi: “Đệ tử cẩn tuân sư mệnh!”