Nàng buông ánh mắt xuống, không nhìn ai cả. Văn Nhân Hữu Cầm giữ chặt tay nàng, nói: “Nguyệt Hạ đừng nghĩ như vậy, ta đã dùng tình cảm đối với nàng, vậy phần tình cảm này, tự nhiên không phải chỉ để nói ngoài miệng.”
Hắn vừa nói như vậy, Mai Hữu Cầm nhất thời rất không vui, một tay đẩy hắn sang một bên, hỏi: “Ngươi nói lời này là có ý gì? Chẳng lẽ ta chỉ là nói ngoài miệng thôi á?”
Văn Nhân Hữu Cầm đánh giá hắn từ trên xuống dưới, thản nhiên nói: “Một người thấy côn trùng là sợ đến mức phát run, chẳng lẽ……”
Hắn còn chưa dứt lời, Mai Hữu Cầm đã đâm một kiếm tới, chém rơi một dải lụa trên áo Văn Nhân Hữu Cầm.
——luận tu vi, Văn Nhân Hữu Cầm không bằng hắn. Thiếu Điển Lạt Mục không tham dự vào trận tranh chấp này, hắn nói: “Nếu tất cả mọi người không có vấn đề gì, vậy thì chúng ta bắt đầu luôn đi. Chúng ta phải làm như thế nào?”
Ngoài thạch ốc, một giọng nói truyền đến: “Có lão phu hộ pháp cho các ngươi, tin chắc rằng vạn vô nhất thất (*).”
(*) vạn vô nhất thất: không sơ hở; phải hết sức cẩn thận, chắc chắn; tuyệt đối không thể sai sót nhầm lẫn; không sơ hở tý nào
Dạ Đàm quay sang, liền thấy Đông Khâu Xu áo bào tay áo rộng thùng thình, xuất hiện ở cửa. Ông ta vẻ mặt khoan dung, đạo mạo nghiêm trang. Ở phía sau ông ta, còn có Thanh Hành quân, Đế Lam Tuyệt và Tử Vu đi theo.
Thanh Hành quân ôm chậu hoa của Hồ Tuy trong lòng, rất có ý nghĩ sâu xa mà nhìn thoáng qua Dạ Đàm. Đế Lam Tuyệt nghe Đông Khâu Xu nói “không có một chút sai sót nào”, hiểu được đây là cố ý giấu diếm, nhất thời muốn nói lại thôi.
Thiếu Điển Lạt Mục nhìn về phía Đông Khâu Xu, mày nhíu lại: “Ông là……”
Đông Khâu Xu phất ống tay áo một cái: “Chủ của Tàng Thức hải, Đông Khâu Xu.” Tiếng tăm vang lừng của Đông Khâu Xu, Văn Nhân Hữu Cầm, Mai Hữu Cầm, Thiếu Điển Lạt Mục đương nhiên đều đã nghe nói qua. Ông ta lạnh nhạt nói: “Căn cốt của cô bé này, lão phu tương đối yêu thích. Hôm nay giúp nàng vượt qua nguy nan, tất nhiên là có ý định thu nàng vào môn hạ ở Tàng Thức hải. Ba vị nghĩa sĩ cứ yên tâm, có lão phu đây bảo đảm, tính mạng của các ngươi tuyệt đối không có gì đáng ngại.”
Thiếu Điển Lạt Mục nhìn thoáng qua Dạ Đàm, nói: “Nếu Đông Khâu tiên sinh đã nói như vậy, bọn ta đương nhiên yên tâm. Nhưng ta còn có mấy câu, muốn nói riêng với nàng.”
Đông Khâu Xu hiển nhiên đồng ý.