– Cậu ấy đã qua giai đoạn nguy kịch, sẽ nhanh chóng hồi phục tỉnh lại.
Nam nhân đó chính là Chung Đức Vĩnh, bạn thân của Dịch Kính Nam từ thời học cấp một cho đến hiện tại.
Nếu tính tình của hắn có phần ngông cuồng và kiêu ngạo thì anh có vẻ trầm tính và nho nhã.
Giữa cô và Chung Đức Vĩnh cũng không quá xa lạ, thậm chí quen biết nhau từ lâu, do bà Hà làm giúp việc ở Chung Gia gần sáu năm, nên cô thường xuyên đến đó đón mẹ về nhà sau hết giờ làm. Sau này, cô và Dịch Kính Nam quen nhau, người bạn thân này dĩ nhiên cũng biết.
– Cảm ơn anh, Chung thiếu gia.
– Tôi đưa em về.
Hà Nhược Liên đau khổ lắc đầu, ánh mắt mơ màng nhìn về phía trước, nhưng cảnh vật cô thấy đều rất mờ mịt do trong mắt hoàn toàn ứ đọng hơi sương.
– Ở lại đây cũng không giải quyết được điều gì, bác sĩ vẫn chưa cho vào thăm. Với lại…
Những lời nói cay độc của bà Dịch khi nãy Chung Đức Vĩnh nghe hết tất cả. Cho dù bây giờ bác sĩ cho vào, chưa chắc bà ta đồng ý để cô vào phòng thăm Dịch Kính Nam khi hắn đang trong trạng thái hôn mê.
Giọt nước mắt đọng trên hàng mi nhẹ nhàng lăn xuống, khi nhớ đến tình trạng hiện tại của người cô yêu. Buổi chiều hôm nay, cả hai còn gặp nhau khi hắn đến trường đón Hà Nhược Liên tan học, không ngờ chỉ trong vài giờ đồng hồ ngắn ngủi, đã biến một người đang khỏe mạnh hiện tại nằm bất động trên giường bệnh. Cũng may ông trời chưa thực sự tàn nhẫn, không cướp đi mạng sống của hắn.
Nhưng sau này…phải làm sao?
…ΩΩΩΩΩΩ…
Một tháng hôn mê sau tai nạn kinh hoàng và khủng khiếp, thì cuối cùng Dịch Kính Nam cũng đã tỉnh lại. Như những gì bác sĩ chẩn đoán trước đó để Dịch Gia chuẩn bị tinh thần, do hai chân tổn thương trầm trọng nên hiện tại hắn không thể đi đứng bình thường và rất có thể cả đời phải ngồi xe lăn.
Mọi thứ như sụp đổ ngay trước mắt, hắn hoàn toàn không thể chấp nhận được tình trạng của bản thân. Vốn dĩ đang là một người khỏe mạnh, phong độ và lịch lãm ở độ tuổi 25, đột nhiên sau biến cố trở nên tàn phế, vô dụng, phần đời còn lại phải nhờ đến chiếc xe lăn để di chuyển.
– Ba mẹ ra ngoài đi.
Dịch Kính Nam nhắm mắt, thái độ lạnh nhạt xua đuổi ông bà. Bà Dịch đau lòng không thôi, nước mắt lầy lựa trên khuôn mặt, tiến đến khuyên nhủ con trai duy nhất của mình.
– Kính Nam, tình trạng không xấu đến mức giống như con nghĩ đâu. Ba con đã liên hệ và bàn bạc với bác sĩ nước ngoài, sau khi sức khỏe ổn định sang đó điều trị, sẽ nhanh chóng hồi phục thôi con.
– Mẹ con nói đúng đó Kính Nam.
Ông Dịch cũng động viên, an ủi. Một tháng qua ông vừa lo công việc ở tập đoàn, vừa liên hệ và trao đổi với bác sĩ giỏi nhất để chữa trị cho hắn.
– Ra ngoài, ra ngoài hết đi!
Dịch Kính Nam phản ứng gay gắt, gầm lên rất lớn khiến cho ông bà Dịch sững sờ đến mức câm nín. Chỉ là trong nhất thời, hắn chưa có thể bình tĩnh và chấp nhận sau biến cố của cuộc đời.
Ở thời điểm hiện tại, Dịch Kính Nam chẳng còn gì ngoài sự tuyệt vọng và khổ sở.