“Đây là điều kiện bá vương sao?”, Diệp Thành xem xong thì bất giác tặc lưỡi.
“Nói đạo lý cũng không phải nói như vậy”, Phạm Thống nói, “không bỏ ra thì làm gì được báo đáp, vẫn là câu nói đó, là gia tộc Chu Tước cho chúng ta nơi định cư thì ngươi có thể coi U Đô là một gia đình lớn của mình, mọi người cùng dốc sức bảo vệ gia đình của mình, huống hồ gia tộc Chu Tước vẫn luôn hành sự đúng đắn, đây là lời dạy của tổ tông các đời, chỉ cần có giặc ngoại xâm thì ai cũng xung phong đi đầu”.
“Nói vậy thì cũng không tồi”.
“Ở U Đô phải luôn nhớ một điều, cho đi và nhận lại luôn là nhân quả tương liên, gia tộc Chu Tước có sổ ghi công lao, ai có cống hiến chống giặc ngoại xâm thì sẽ được nhận phần thưởng hậu hĩnh, có rất nhiều người vì vậy mà một bước lên mây, đương nhiên khi gặp chiến loạn, người có thể như con rùa rụt đầu, nhà Chu Tước sẽ không bắt ép ngươi nhưng trên sổ ghi chép công lao sẽ không có phần thưởng dành cho ngươi”.
“Ta bắt đầu hiểu ra pháp tắc sinh tồn ở đây rồi đấy”, Diệp Thành xoa cằm, “có điều cả Chu Tước Tinh chỉ có một mình thành U Đô này mà không sợ bị bao vây sao? Đây chính là điều tối kị của nhà binh”.
“Ngươi cũng đánh giá thấp Chu Tước Tinh rồi”, Phạm Thống lên tiếng, “Chu Tước Tinh chỉ có một toà thành, điều đó không sai nhưng đó chỉ là thể hiện ra bên ngoài, ở trung tâm U Đô còn có chín thành trì bí mật, có đội quân tu sĩ phòng thủ”.
“Còn có chín thành trì?”, Diệp Thành thẫn thờ, “trước đây ông không hề nói vậy”.
“Ngươi thì hiểu cái gì, tính cả chín thành trì thì mới tạo thành U Đô hoàn chỉnh, chúng được cùng một trận pháp duy trì, nói thẳng ra thì U Đô và chín thành trì đó là một thể, nói vậy ngươi có hiểu không?”
“Hoá…hoá ra là vậy”, Diệp Thành gãi đầu, “ta nói mà, đường đường là gia tộc Chu Tước sao có thể phạm đại kị của nhà binh”.
“Đi thôi, đi thôi, mau đi kiếm tiền, nói nhiều thế làm gì, hôm nay ông đấy phải dẫn người đi kiếm một món tiền lớn mới được”, Phạm Thống cảm thấy phiền hà, cứ thế kéo Diệp Thành tới một bàn cược.
Diệp Thành không phản đối, bởi hắn cũng có ý định này.