Thời gian cứ thế dần trôi.
Hố đen không gian vẫn không hề phân chia ngày đêm vì từ đầu tới cuối chỉ là một màn đêm đen tối thui.
Cho tới chín ngày sau, Diệp Thành đang nhắm mặt chợt cử động.
Hắn thở ra tàn khí rồi từ từ mở mắt.
Linh nhũ Tiên Liên đã dung hoà vào cơ thể, ám thương của Diệp Thành đã xoá được một nửa, khả năng chiến đấu cũng hồi phục được bảy, tám phần thời kì đỉnh phong, phần ám thương còn lại đến từ phản phệ của Tiên Luân Thiên Đạo, không phải một sớm một chiều mà có thể hồi phục về nguyên trạng, dù sao đó cũng là ám thương được tích luỹ cả trăm năm.
Nên rời khỏi đây thôi!
Diệp Thành đứng dậy nhìn vào biển tiên quang, hắn thi triển Tiên Luân Thiên Đạo rời khỏi hố đen không gian.
Đợi tới khi ra ngoài thì Diệp Thành mới ngỡ ngàng nhận ra thiên địa lúc này không phải như lúc hắn đi vào hố đen.
Cách xa vậy sao?
Diệp Thành nhìn trái ngó phải rồi mới phát hiện ra khoảng cách ít nhất cũng phải cả trăm nghìn dặm.
Diệp Thành cau mày, chẳng qua hắn mới chỉ di chuyển mười nghìn trượng trong hố đen không gian vậy mà ra ngoài đã thành cả trăm nghìn trượng.
Trạng thái này không phải chưa từng xảy ra, khi ở Đại Sở cơ thể của hắn bị đánh cắp, hắn đã dùng thiên chiếu đánh thương lão già lưng gù khiến hố đen không gian nứt lìa và không gian dịch chuyển, khoảng cách trước và sau cách nhau hơn tám triệu dặm.
Lần này mặc dù không cách xa như lần trước nhưng vẫn có phần khác thường.