“Đan Vương, hậu bối của ông không ngờ lại đáng ngạc nhiên như vậy”, ông lão lên tiếng, giọng nói trầm ấm không mang theo bất cứ ngữ điệu khác thường nào.
“Lão tiền bối này cùng…cùng thời với Đan Vương?”, lúc này, vẻ mặt của Diệp Thành chợt thay đổi, hắn có thể nghe thấy câu nói vừa rồi của ông lão.
“Đây…”, đầu Diệp Thành phút chốc choáng váng, hắn vốn dĩ tưởng rằng vai vế của Đan Ma đã đủ cao rồi, không ngờ còn có một người vai vế cao hơn ông ta, vả lại người đó còn bị hắn phong cấm bên trong Hỗn Độn Thần Đỉnh.
“Ông rốt cục là ai?”, khi Diệp Thành còn đang kinh ngạc thì Đan Ma đã gằn giọng lên tiếng, ông ta cũng không phải kẻ ngốc nên đương nhiên nghe ra được ý tứ trong câu nói vừa rồi của vị tiền bối này, câu nói đó khiến sông ta cảm thấy bất an vì sự tồn tại của ông lão này khiến ông ta cảm thấy áp lực.
Ông lão không nói gì chỉ hơi ngẩng đầu nhìn vào hư không rộng lớn như thể có thể nhìn thấy một bóng hình cao lớn khoác trên mình bộ áo giáp, trông ông ta giống như một vị vua của thế gian đang nhìn từ trên cao xuống vậy.
“Quỳ Vũ Cương, đừng gây chuyện”, ông lão mỉm cười nhìn về hướng đó, trong đôi mắt còn mang theo cả cái nhìn bể dâu.
Không biết cách đó bao xa, bóng hình khổng lồ mặc áo giáp kia mới cảm thấy có người đang nhìn mình, người này từ từ mở mắt và nhìn về bên này, cả hai người cách nghìn non vạn thuỷ nhưng vãn có thể nhìn thấy nhau.
Sau một giây, bóng hình khổng lồ kia mới bất giác nheo mắt, “Sở hải thần binh Âu Dương Vương, Âu Dương Thế Tôn, ngươi thật khiến ta phải bất ngờ đấy”.
“Ma Vương điện hạ quá lời rồi”, ông lão nheo mắt mỉm cười không nói nhiều nhưng chỉ một ánh mắt cũng đủ thể hiện tất cả.
“Không ngờ ông vẫn còn sống”, Quỳ Vũ Cương cười u ám.
“Ma Vương tiền bối cũng không giống vậy”.
“Gia nhập vào ma vực của ta đi, ta và ngươi liên thủ dẹp bằng thiên hạ”.