“Các ngươi đều không đi thì ta cũng không đi nữa”.
Mặc dù vậy nhưng vẫn có rất nhiều người chạy tới hóng tình hình, đám người rảnh rỗi vẫn đông nghìn nghịt.
“Khốn kiếp”, trong đại điện Thanh Vân Tông, Công Tôn Trí lại hét lên: “Hằng Nhạc Tông, Chính Dương Tông, các ngươi đã muốn chơi như vậy thì ta chơi cùng các ngươi, bắt cóc người của ta à, bắt tiếp đi!”
Chẳng bao lâu, người của Thanh Vân Tông chia nhau hành động, một nhóm đi chuộc người, một nhóm đi bắt người.
Đêm nay Nam Sở rất náo loạn.
“Hằng Nhạc Tông, mang tiền đến đỉnh Khung Sơn dẫn người nhà các ngươi về”.
“Hằng Nhạc Tông, mang tiền đến đỉnh Hoa Sơn dẫn người nhà các ngươi về”.
“Hằng Nhạc Tông, mang tiền đến đỉnh Thanh Sơn dẫn người nhà các ngươi về”.
“Hằng Nhạc Tông, mang tiền đến đỉnh Long Sơn dẫn người nhà các ngươi về”.
Không lâu sau, những tiếng nói đó lần lượt vang lên, người của Thanh Vân Tông hành động rất nhanh, các đệ tử đang tu luyện ở ngoài của Hằng Nhạc Tông còn chưa về tông môn đã bị bắt mất.
“Bắt, đi bắt cho ta”, trong đại điện Hằng Nhạc Tông, Doãn Chí Bình cũng gào thét ầm ĩ như một con chó điên.
Sau đó kẻ mạnh của Hằng Nhạc Tông cũng chia nhóm hành động, như Thanh Vân Tông, một nhóm đi chuộc người, một nhóm đi bắt trói người.
“Chính Dương Tông, mang tiền đến đỉnh Khung Sơn dẫn người nhà các ngươi về”.
“Chính Dương Tông, mang tiền đến đỉnh Hoa Sơn dẫn người nhà các ngươi về”.
“Chính Dương Tông, mang tiền đến đỉnh Thanh Sơn dẫn người nhà các ngươi về”.
“Chính Dương Tông, mang tiền đến đỉnh Long Sơn dẫn người nhà các ngươi về”.