Tốc độ của nữ tử áo trắng không hề giảm, vung tay đánh ra thần hà sáng chói, nhấn chìm biển huyết khí.
Thấy thế, sắc mặt nữ tử yêu dị trở nên khó coi, cô ta nhanh chóng lùi lại.
Đùng! Đoàng!
Trận đại chiến hết sức căng thẳng, tiếng nổ vang vọng khắp đất trời.
Bên này, nữ tử yêu dị giẫm trên biển máu đỏ tươi, hàng nghìn quỷ lệ gào khóc thê lương, phía sau cô ta là một cảnh tượng như địa ngục, đó là núi thây biển máu, còn cô ta tựa như ma nữ tu la khiến người khác rợn tóc gáy.
Bên này, nữ tử áo trắng bước trên thần hà óng ánh, thân thể mềm mại thánh khiết vô cùng bắt mắt, dị tượng sau lưng đan xen thành tiên cảnh mỹ lệ, cô ta tựa như tiên nữ từ cửu thiên hạ phàm khiến người ta chỉ có thể nhìn mà không thể đến gần.
Đều là nữ nhân, hai người cũng đều hung hãn, trận đại chiến của hai người họ phải gọi là cực kỳ mãn nhãn.
Nhưng cùng là cảnh giới Chuẩn Thiên, thực lực của nữ tử yêu dị lại kém xa nữ tử áo trắng, từ lúc bắt đầu đến giờ cô ta luôn bị nữ tử áo trắng áp đảo.
“Vẫn nên rời đi thì hơn”, nhìn cảnh này, Diệp Thành không nhiều lời, lập tức xoay người bỏ chạy.
Bùm! Ầm! Keng!
Phía sau, trận chiến giữa nữ tử yêu dị và nữ tử áo trắng vẫn hết sức kinh thiên động địa, thu hút sự chú ý của rất nhiều tu sĩ.
Bên này, tốc độ của Diệp Thành cực nhanh, chỉ là hắn không đi tìm Cổ Tam Thông. Ông ta có thể làm sư huynh của Độc Cô Ngạo thì chắc chắn không đơn giản, đấu một mình với thanh niên tóc đỏ khả năng cao sẽ không sao, huống hồ còn có thiên lôi và pháp khí thiết kiếm trợ chiến, giữ được mạng sống không phải vấn đề.