Sáu canh giờ cứ thế trôi qua, có rất nhiều người đã quay lại vị trí ngồi chờ đợi đại hội đấu thạch bắt đầu.
Thế nhưng Diệp Thành vẫn không hề rời đi, hắn đứng trước một tảng đá, tảng đá này chỉ to bằng vại rượu vả lại bên trong lại có chứa vật khác, bên trong này chính là một quả linh quả màu đỏ gạch.
“Xích huyết linh nguyên quả”, Diệp Thành lẩm bẩm từng từ một, như thể hắn nhận ra được loại linh quả bên trong tảng đá này vậy.
“Xích huyết linh nguyên quả có thể tăng ba mươi năm tuổi thọ”, trong mắt Diệp Thành thoáng qua ánh sáng, hắn bất giác đảo mắt nhìn tảng đá một lượt, có điều rất nhanh sau đó, sắc mặt hắn đã trở nên hết sức kì quái.
“Mẹ kiếp, là kẻ nào đã cắn mất một miếng?”, sau khi đi vòng quanh tảng đá Diệp Thành mới phát hiện xích huyết linh nguyên quả không hề nguyên vẹn mà đã bị cắn mất một miếng, hắn còn nhìn thẩy rõ ràng dấu vết của hai hàm răng để lại trên linh nguyên quả.
Không cần nói cũng biết linh nguyên quả này đã bị người ta ăn thừa để lại.
Diệp Thành bực mình mắng chửi: “Mẹ kiếp, ngươi ăn thì ăn cho hết đi, cắn một miếng có tác dụng gì?”
“Mẹ kiếp”, Diệp Thành bỏ lại một câu mắng chửi rồi mới rời đi. Mặc dù xích huyết linh nguyên quả bị người ta cắn mất một miếng nhưng dù sao cũng có thể tăng ít nhất hai mươi năm tuổi thọ.
Diệp Thành quay về chỗ ngồi với gương mặt chẳng mấy dễ chịu, lúc này hắn mới nhận ra bên cái bàn mà Bích Du khi nãy ngồi đã có người khác ngồi vào, và nếu quan sát kĩ thì đây chính là Độc Cô Ngạo mặc hắc bào, lúc này ông ta đang nhàn nhã uống rượu quỳnh tương.
“Ngồi đây làm gì chứ?”, Diệp Thành khẽ giọng lẩm bẩm, hắn thu lại ánh mắt nhưng ngay khi hắn vừa thu lại ánh mắt thì liền cảm nhận được Bích Du ở bên đang nhìn mình.