Câu nói vừa rồi của hắn khiến một kẻ ngốc cũng nghe ra có ý gì, ý hắn sẽ tham gia Thiền Uyên Hội Minh, vả lại còn đại diện Hạo Thiên thế gia tham gia.
Phía này, Trường Thiên Chân Nhân đưa mắt nhìn Diệp Thành giễu cợt: “Tiểu tử, ngươi là ai hả?”
“Ta là Tần Vũ, xếp thứ chín mươi chín trên bảng xếp hạng Phong Vân”, Diệp Thành nhếch miệng cười, nói.
“Ngươi chính là Tần Vũ?”, Trường Thiên Chân Nhân nheo mắt nhìn.
“Đúng thế”, Diệp Thành vừa nói vừa rót cho mình một chén rượu.
“Hoá ra Tần Vũ trước nay không hề lộ diện lại trông đức hạnh như vậy”, Lý Tu Minh ở bên mỉa mai, hắn hất cằm cao ngạo, ánh mắt khiêu khích: “Còn ở cảnh giới Chân Dương, đúng là nực cười”.
“Nghe ý này của ngươi thì ta rất giỏi”, Diệp Thành tự rót cho mình chén rượu, không buồn Lý Tu Minh lấy một cái.
“Diệt ngươi chỉ bằng một ngón tay là được thôi”, Lý Tu Minh thản nhiên cười nói.
“Cẩn thận tự đại quá sẽ tự đào hố chôn mình đấy”, Diệp Thành vừa nói vừa gãi tai, nói rồi hắn còn ngoáy ráy tai bắn ra ngoài.
“Xem ra ngươi muốn thử thực lực của ta rồi”, Lý Tu Minh bật cười để lộ hàm răng trắng bóc, nói rồi hắn cứ thế chạy xộc về phía Diệp Thành nhưng lại bị Trường Thiên Chân Nhân kéo lại, đây là Hạo Thiên thế gia, dám ra tay ở đây, ngoại trừ chán sống rồi.