“Có lẽ là ta nghĩ nhiều rồi”, Diệp Thành lại trút rượu vào miệng, trong lúc đó hắn không quên liếc nhìn Lăng Tiêu ở bên, tên này chốc chốc lại nhìn khu tiểu Uyển một lần.
“Đúng là đến sớm không bằng đến đúng lúc”, ngay sau đó, bên ngoài tiểu viên lại có người đi vào, nếu nhìn kĩ thì đây chính là Thượng Quan Bác của nhà Thượng Quan ở Đông Nhạc và Tư Đồ Tấn của nhà họ Tư Đồ ở Tây Vực, cả hai người này lúc nào cũng đi với nhau.
Thấy Thượng Quan Bác và Tư Đồ Tấn, Lăng Tiêu vội đứng dậy: “Lăng Tiêu bái kiến hai vị tiền bối”.
“Người của nhà họ Lăng?”, thấy miếng ngọc bài trên hông của Lăng Tiêu, Thượng Quan Bác khẽ nhướng mày.
“Nhà họ Lăng cách nơi này cũng không phải là gần”, Tư Đồ Tấn tặc lưỡi, “đúng là có nghị lực”.
“Hai vị tiền bối không phải từ đường xa tới đây để khen con chứ ạ?”, Diệp Thành ho hắng nói.
“Được rồi, chúng ta đến để lôi kéo đấy”, cả hai người rất thẳng thắn, nói một câu khiến Diệp Thành phải tặc lưỡi.
“Diệp Thành, ngươi đi theo chúng ta nhé”, Thượng Quan Ngọc Nhi lên tiếng, cô nhìn Diệp Thành bằng khuôn mặt mang theo hi vọng: “Ở nhà Thượng Quan ta sẽ không bài trừ ngươi đâu, dù sao thì cũng tốt hơn ở Hằng Nhạc Tông”.
“Ta không đi”, Diệp Thành lắc đầu như trống bỏi: “Ta sợ cha cô đánh ta”.