“Tiểu tử, đợi đại hội đấu đan kết thúc, chúng ta…”
“Không đi”, không đợi Gia Cát Vũ nói xong, Diệp Thành đã ngắt lời, hắn biết Gia Cát Vũ lại định đưa hắn tới nơi khác để làm loạn.
“Ừm, ta còn chưa nói xong mà”.
“Dù sao thì con cũng không đi”, Diệp Thành quay đầu đi. . truyện ngôn tình
Thời gian cứ thế dần trôi, hội trường đã kín người từ bao giờ.
Phía trên, Đan Thần ngồi đó, hai bên trái phải của ông ta lần lượt là những lão già tóc bạc, bọn họ chính là chín vị Thái Thượng trưởng lão. Mặc dù trông giống như những lão gia gia bình thường nhưng tất cả mọi người đều biết rằng họ có khả năng gánh vác kinh người.
Không lâu sau đó, một lão già mặc áo bào trắng đứng dậy, từ từ bước lên cao đài, mỉm cười nói: “Chào mừng các vị đạo hữu tới chơi, Đan Thành xin đa tạ, ta cũng không nhiều lời nữa, xin mời những người tới tham gia đấu đan lên cao đài rút thăm”.
Nghe vậy, khắp nơi trong hội trường đều có người đứng dậy, bọn họ đều là những luyện đan sư trẻ tuổi.
Xét về dáng vẻ khi xuất hiện thì người nào người nấy khi xuất hiện đều kéo theo sự chú ý. Nam tay cầm quạt xếp, phong độ ngời ngời, nữ phong thái thanh tao, thướt tha nhẹ nhàng.
“Lừa gạt”.
“Được rồi, ta đi mua đồ”, thấy đôi mắt to tròn kia của Lạc Hi, Diệp Thành thật sự không nỡ biện lí do gạt cô bé.
“Đi mua đồ sao không gọi muội? Muội giúp huynh trả giá”, Lạc Hi cười khúc khích.