“Tiểu tử đó trông thật đẹp trai”, Diệp Thành xoa cằm, quay đầu nhìn Vi Văn Trác.
Nói về khí chất thì Vi Văn Các có phần giống với Tạ Vân, hông đeo bình rượu hồ lô, miệng ngậm tăm, toàn thân trông phong đãng nhưng lại có phần vô lại.
“Tên kia là thiếu chủ của Bắc Hải thế gia – Lý Chương”.
“Bắc Hải thế gia, con chưa từng nghe tới”, Diệp Thành xoa cằm lại đưa mắt nhìn Lý Chương, tên này trông cũng thật phong lưu thế nhưng trong tay lại cầm một xâu kẹo hồ lô.
“Nhìn thấy tên kia chưa?”, Từ Phúc lại chỉ xuống phía dưới, nơi người mặc y phục trắng: “Thiếu thành chủ của Chú Kiếm Thành – Trần Vinh Vân”.
“Không muốn chú ý cũng khó”, Diệp Thành thở dài nhìn thanh niên mặc đồ trắng kia, tên tiểu tử này trông cũng anh tuấn nhưng từ khi đi vào trong này, Diệp Thành nhận ra hắn phải lắc lắc cái đầu không dưới hai mươi lần, mỗi lần lắc đầu đều vuốt tóc như thể đang muốn nói với tất cả mọi người rằng: Ta rất đẹp trai.
“Còn kia là thánh nữ của Tinh Nguyệt Cung”, người mà Từ Phúc chỉ là một nữ tử mặc đồ tím vả lại còn rất xinh đẹp.
……….
Dòng người lũ lượt đi qua cánh cửa đá, và Từ Phúc cũng lần lượt giới thiệu với Diệp Thành, đương nhiên những gia tộc không nổi bật thì ông ta cũng bỏ qua. Những gia tộc mà Từ Phúc chỉ ra về cơ bản đều có những luyện đan sư trẻ tuổi có chút bản lĩnh.