“Tiểu tử, ngươi có chân hoả mà không ai giới thiệu ngươi sao?”, Đan Thần mỉm cười, trong giọng nói tỏ vẻ khó hiểu.
“Con sống trong núi sâu hẻo lánh không quen biết tiền bối nào trong giới luyện đan ạ”, Diệp Thành cười đáp.
“Hoá ra là vậy”.
“Sư phụ, người nhận hắn làm đồ đệ đi”, Lạc Hi nhảy nhót ngó đầu nhìn Đan Thần.
“Lạc Hi, đừng làm loạn”, không đợi Đan Thần lên tiếng, Huyền Nữ đã khẽ giọng nhắc nhở và không quên liếc nhìn Diệp Thành bằng ánh mắt lạnh lùng: “Hắn ta chưa đạt tới yêu cầu chọn đệ tử ở Đan Thành”.
“Có gì đâu, chưa đạt thì từ từ bồi dưỡng mà”, Lạc Hi bĩu môi, hai tay vẫn ôm lấy cánh tay Diệp Thành đung đưa qua lại: “Sư tôn ơi, được không ạ? Được không ạ?”
Đan Thần mỉm cười ôn hoà rồi khẽ xoa đầu Lạc Hi sau đó nhìn sang Diệp Thành: “Tiểu hữu, ngươi có muốn làm đệ tử ở Đan Thành ta không?”
“Sư tôn, hắn…”, Huyền Nữ định nói gì đó nhưng bị ngắt lời.
Đan Thần khoát tay tiếp tục nhìn Diệp Thành.
Diệp Thành gãi đầu: “Tiền bối, có phải làm đệ tử của Đan Thành thì không thể làm đệ tử của môn phái khác không ạ?”
“Có thể nói như vậy”.
“Vậy nếu con là đệ tử của phái khác thì có thể làm đệ tử của Đan Thành không ạ?”, Diệp Thành hỏi thăm dò.
“Tốt quá, tốt quá”, Lạc Hi có vẻ vui thay cho Diệp Thành. Chỉ có Huyền Nữ mặt mày vẫn hết sức lạnh nhạt, ánh mắt nhìn Diệp Thành mang theo cái nhìn nghi kị và không vui.
“Nào nào, ngồi đây”, Lạc Hi kéo Diệp Thành lại tìm cho hắn một chỗ ngồi thoải mái.
“Đan Thần tiền bối còn chưa ngồi, ngồi thế này không được chứ?”, Diệp Thành ho hắng.