“Vậy lại càng không thể nhận.” Vân Khinh nhận lấy lật qua lật lại ngắm nghía, rồi lại trả lại cho Mặc Ngân, hoàn toàn không có lòng tham.
“Vân…”
“Thứ gì thế?” Mặc Ngân mới mở miệng, giọng nói của Độc Cô Tuyệt đã vang tới. Hai người ngẩng đầu nhìn qua, thấy Độc Cô Tuyệt đang rảo bước lại gần, phía sau có Sở Vân và Mặc Ly đi cùng.
“Vương gia.” Mặc Ngân vừa dâng chiếc vòng ngọc lên vừa giải thích ngọn nguồn.
Độc Cô Tuyệt thoáng nhìn, đón lấy ngắm nghía một chút rồi cười lạnh. “Dám giở trò như vậy với ta sao. Thứ đồ kém cỏi này mà cũng gọi là bảo vật.” Nói rồi hắn ta khép năm ngón tay lại bóp chặt, chiếc vòng lưu ly bảy sắc kia chỉ trong thoáng chốc nát vụn thành bột phấn theo gió cuốn đi.
Sở Vân, Mặc Ngân, Mặc Ly chỉ biết nhìn nhau, nghẹn họng không cất nên lời. Vương gia nhà mình đúng thật là… chiếc vòng lưu ly bảy sắc kia nói thế nào thì cũng là vật quý, vậy mà vào miệng người lại thành đồ bỏ chẳng đáng một xu. Xem ra là do người tặng khiến ngài ấy chướng mắt thì có…
Còn Vân Khinh thì liếc Độc Cô Tuyệt một cái. Tuy cô cũng đâu muốn nhận nó, nhưng cứ thế bóp nát chiếc vòng, gã Độc Cô Tuyệt này quả thật quá ư là độc đoán.
Độc Cô Tuyệt thấy cô nhìn mình vẻ bất mãn cũng không nổi giận. Hắn nhìn thẳng vào mắt cô, thản nhiên nói. “Cái này không xứng với nàng.” Đám Sở Vân thiếu điều phì cười.
Nói dứt lời, Độc Cô Tuyệt chìa tay ra dùng tay kia gỡ một chiếc bao cổ tay bằng kim loại đen xì xuống, rồi túm lấy tay Vân Khinh đeo lên cổ tay cô, xong rồi còn xoa nắn thật mạnh một cái. Một tiếng cách vang lên, bộ phận khoá bánh răng khép lại chặt chẽ, muốn gỡ ra cũng không thể nào làm được, trừ phi dùng đao chặt bỏ.
“Trên người nàng chỉ được mang đồ ta tặng mà thôi.” Lời ‘tuyên ngôn’ đầy vẻ ngang ngược nhưng từ miệng Độc Cô Tuyệt thốt ra lại mang một vẻ lẽ thường phải thế, tự nhiên vô cùng.
Vân Khinh nhíu mày, giật tay ra khỏi tay Độc Cô Tuyệt, nhưng gỡ cách nào cũng không gỡ nổi cái bao cổ tay kia.
Sở Vân đứng cạnh lặng lẽ nhìn hai người. Cái thứ này mới không hợp với Vân cô nương nha, nào có cô nương nào lại đeo cái bao cổ tay dành cho nam nhân khi chiến đấu nơi sa trường chứ, chả tự nhiên chút nào.
Có điều giá trị của vật này khó tưởng tượng nổi. Phía ngoài chiếc bao cổ tay ấy có khắc một con chim ưng màu đen, có lẽ trong mắt người thường không hề có ý nghĩa gì cả, có điều với toàn bộ hoàng gia lẫn binh lính bảy nước, không thể không coi là vô giá. Con hắc ưng ấy chính là biểu tượng của Độc Cô Tuyệt, trên chiến trường, nó đại diện cho Dực Vương gia của Tần quốc. Phải biết rằng trên binh phù mà ngài ấy điều binh khiển tướng, mặt trái có khắc chính con hắc ưng này. Thế nên giá trị và ý nghĩa của cái bao cổ tay ấy, chiếc vòng lưu ly bảy sắc kia làm sao có thể sánh kịp.
Trong thoáng chốc, bầu không khí trở nên căng thẳng. Mặc Ngân lẫn Mặc Ly thật sự không hề nghĩ tới Độc Cô Tuyệt lại có thể đưa một thứ quan trọng tới thế cho Vân Khinh, nên đờ người ra không kịp phản ứng. Chỉ có Sở Vân vội vã cười hì hì mà rằng. “Vương gia, ngài không phải là tặng Vân cô nương tín vật đính ước đấy chứ?”
“Cái gì?” Vân Khinh vừa nghe không nhịn được bật thốt, ngẩng đầu nhìn Sở Vân kinh ngạc.
“À, phải rồi phải rồi, thứ quan trọng như thế, ngài tặng cho Vân cô nương, rõ ràng chính là ý đó mà.”
Mặc Ngân với Mặc Ly cùng tỉnh hồn lại, lập tức lên tiếng phụ hoạ. Vương gia nhà họ thích Vân Khinh, điều này ai nấy đều có thể nhìn thấy rõ ràng, cơ mà đương sự lại không hiểu rõ lòng mình, khiến bọn họ không còn cách nào khác là tận dụng mọi cơ hội nhắc nhở chủ nhân. Có một nữ nhân tài hoa như vậy phụ giúp Vương gia, đây chính là chuyện không thể tốt hơn, đám công chúa quận chúa kia làm sao so bằng được.
Vân Khinh kinh ngạc nhìn Độc Cô Tuyệt. Tín vật đính ước? Độc Cô Tuyệt hắn có hiểu ý nghĩa của bốn chữ đó là gì không vậy?
Dực Vương gia thoáng nhìn ba kẻ thuộc hạ thân tín kia, hừ một tiếng cảnh cáo rồi quay sang nhìn Vân Khinh. “Cứ đeo cho ta là được. Nàng mà dám gỡ ra, cứ chờ xem ta sẽ xử nàng ra sao.” Dứt lời, kẻ nào đó lại hừ một tiếng đầy kiêu căng ngạo mạn, có điều nét cười vẫn cứ lồ lộ trên mặt hắn cho thấy hiện giờ kẻ nào đó đang rất là vui vẻ.
Vân Khinh nhíu mày. “Gỡ xuống, nặng quá, ta không thích.” Cái gã này, muốn tặng cô thì ít ra phải hỏi xem cô có nhận hay không đã chứ!
Trong nháy mắt Độc Cô Tuyệt trợn mắt nhướng mày, chuẩn bị nổi cơn lôi đình. Sở Vân vội vã xen vào cười hớn hở. “Vân cô nương, thứ này đeo lâu là quen thôi mà. À phải rồi, ván cờ lần trước tại hạ còn muốn thỉnh giáo cô nương mấy chỗ. Giờ đang lúc cô rảnh, mau qua đây chỉ giáo cho tại hạ thêm…” Vừa liến thoắng liên tục, anh ta vừa túm lấy tay áo Vân Khinh kéo ra chỗ khác.
Mà gần như cùng lúc ấy, Mặc Ngân vội dâng cái hộp đàn hương lên Độc Cô Tuyệt, đổi trọng tâm câu chuyện sang hướng khác. “Vương gia, trong này còn có một chiếc thiệp mời… Ngài xem…”
Vẻ mặt Độc Cô Tuyệt vốn đang sầm sì như bão nổi, giật lấy nhìn lướt qua nội dung xong nét mặt hắn bỗng tươi tỉnh trở lại. Khoé môi khẽ nhếch lên thành nụ cười nửa miệng lạnh lùng. “Chiều mai mở yến tiệc ở Ly cung để cám ơn Vân Khinh. Được lắm, được lắm, ta còn đang lo tìm cách nào đột nhập vào hoàng cung, giờ đã có cơ hội tốt tự mình bay tới rồi.”
Mặc Ngân Mặc Ly nghe thấy, gương mặt cả hai đều bừng sáng. Hai người đều nở một nụ cười đầy thâm thuý. Cơ hội tới rồi, quả là không uổng công…