Vân Khinh gật đầu, cô hiểu ý Mặc Ngân là chỉ võ công của hai thiếu niên kia. Chỉ trong nháy mắt năm mũi tên đã được bắn ra, vừa chuẩn xác, mà lực đạo lại mạnh mẽ tới vậy, dĩ nhiên hoàn toàn xứng đáng hai chữ lợi hại. Có điều cái gật đầu của cô là dành cho gã nam tử kia, người đó, nhất định là một cao thủ.
“Có điều Vương gia nhà tại hạ còn lợi hại hơn, năm thớt ngựa điên kia không cần hai lần mới bắn được năm mũi tên, mà một lần giương cung năm mũi tên cùng bắn, uy lực tuyệt đối không thua kém hai đứa bé kia!” Mặc Ngân nói nói một hồi lại không thể không quay lại so sánh ca ngợi chủ nhân của mình.
Vân Khinh nghe vậy liền mỉm cười. Sự lợi hại của Độc Cô Tuyệt dĩ nhiên cô đã từng chứng kiến rồi. Thế rồi cô quay đầu nhìn quanh để tìm Điêu nhi khi nãy chạy đâu chẳng biết.
Mặc Ngân thấy Vân Khinh đảo mắt tìm kiếm, liền nhỏ giọng thốt. “Đừng nhìn. Kẻ xuống tay đã chuồn rất nhanh, tại hạ ấy vậy mà lại chưa kịp tra tới.” Y vừa nói vừa mở bàn tay ra, trong lòng bàn tay có năm cây ngân châm nhỏ xíu.
Mấy thớt ngựa nổi điên phi như bay tới là y đã biết có chuyện không ổn, kiểm tra xung quanh chán chê mà lại không thể cảm giác nổi một chút sát khí nào. Trong lúc mọi người bị ba kẻ đã bắn tên cứu trợ kia thu hút sự chú ý, y cũng đã nhanh chóng tìm thấy mấy cây ngân châm đâm vào đầu đám ngựa điên kia. Có thể đi theo Độc Cô Tuyệt, không hề có người nào kém cỏi vô năng cả.
Vân Khinh thấy thế, trong chớp mắt đã hiểu rõ mọi chuyện. Đám ngựa điên lên là do có người gây ra, mà lại là nhằm vào cô nữa sao? Cô đâu có kẻ thù nào? Lập tức Vân Khinh trầm ngâm nhíu mày.
“Tại hạ thấy chi bằng chúng ta lại đi dạo một chút xem sao?” Mặc Ngân thấy Vân Khinh im lặng, bỗng nhiên mở miệng đề nghị.
Vân Khinh ngẩng lên liếc nhìn y một cái, mà y cũng nhanh chóng đánh mắt ra hiệu cho cô. Đã có người muốn nhằm vào cô, có một lần tự nhiên sẽ có lần thứ hai. Mà nếu hai người tiếp tục đi dạo loanh quanh, sẽ có thể cho kẻ ném đá giấu tay kia thêm cơ hội. Phải biết rằng Vân Khinh cũng không phải một cô gái chân yếu tay mềm trói gà không chặt mà chính là thâm tàng bất lộ, hai người họ chưa chắc đã gặp nguy hiểm.
Vân Khinh hiểu ý của Mặc ngân, tập trung suy nghĩ một hồi, bỗng nhiên cô cười khẽ. “Không cần, Độc Cô Tuyệt ở chỗ nào?”
Mặc Ngân ngạc nhiên, hồi nào giờ Vân Khinh cô nương chưa từng quan tâm Vương gia nhà y ở đâu, vậy sao giờ lại…
Vân Khinh thấy Mặc Ngân không hiểu ra sao, liền vừa bước tránh ra khỏi năm xác ngựa tiến về phía trước để tránh khỏi đám quấn chúng vây quanh, vừa khẽ nói. “Ta chưa hề có thù oán với ai, nên thiết tưởng ngoại trừ lần này làm hỏng chuyện lớn của người ta, e là không có ân oán gì khác.”
Lời nói giản đơn đạm mạc, nhưng Mặc Ngân là người thông minh lập tức hiểu ra người đánh lén Vân Khinh là ai. Khóe môi y thoáng chốc cong lên một nét cười đầy tàn nhẫn. “Đi theo tại hạ.”
Vừa nói xong, hai người đồng thời nhìn thấy Độc Cô Tuyệt đang đứng cách đó không xa, hai tay khoanh trước ngực dựa vào tường. Trên mặt hắn tuy vẫn đeo mặt nạ, nhưng nụ cười lạnh lẽo ác nghiệt trên môi cũng đã đập thẳng vào mắt Vân Khinh. Cô cùng Mặc Ngân liền bước tới gần, chỉ thấy Sở Vân luôn đi theo Độc Cô Tuyệt mỉm cười. “Không sợ chúng tới, chỉ sợ chúng không tới. Vương gia vốn là đang để cho họ không gian rộng rãi đặng tiện bề ra tay đó mà.” Vừa dứt lời Vân Khinh và Mặc Ngân cũng đã hiểu rõ. Hóa ra Độc Cô Tuyệt chính là đang chờ dịp này đây.
Có điều Độc Cô Tuyệt nãy giờ vẫn dán mắt chằm chằm ngó Vân Khinh không lên tiếng, giờ trong mắt hắn bỗng lóe lên một tia lạnh lẽo, giọng nói trầm trầm đầy vẻ giận dữ cũng bật thốt. “Ngươi bớt trêu hoa ghẹo nguyệt cho ta, không được cười với người ngoài!”
Sở Vân cùng Mặc Ngân nghe rồi đều ngẩn ra. Hai người liếc nhau một cái rồi vội quay đi. Câu nói này…
Chỉ có Vân Khinh liếc Độc Cô Tuyệt một cái rồi dứt khoát phớt lờ hắn. Gã này lảm nhảm linh tinh cái gì không biết.
“Đi!” Vân Khinh lập tức quay người định đi hướng một con đường nhỏ khác. Có điều chưa kịp quay hết, một bóng đen thùi nhỏ xíu đã lao vọt tới. Điêu nhi thoăn thoắt chạy trên mặt đất, đến nơi dậm chân một cái lấy đà nhảy lên lộn một vòng trên không rồi rơi vào vòng tay của Vân Khinh, trong miệng ngậm một khối gỗ hình cá kỳ quái màu đen, trang sức không ra trang sức mà con dấu cũng chẳng phải con dấu.
“Cái gì thế này?” Vân Khinh ngạc nhiên thốt.
Độc Cô Tuyệt còn đang cáu kỉnh cau có vì Vân Khinh không thèm để ý đến mình thì thấy Điêu nhi ngậm một thứ kỳ quái chạy tới. Hắn lập tức vươn tay ra đón lấy rồi nhìn nhìn nghĩ ngợi một chốc. Bỗng nhiên nét mặt hắn rạng rỡ hẳn lên, khóe môi cũng không nhịn được mà cong cong lên đầy tà ác, ánh mắt lộ ra vẻ khát máu. Vân Khinh biết, Độc Cô Tuyệt đã có phát hiện rồi.