Lí Tiêu Nhiên bất giác nhíu mày: “Vị Ương sao có thể so với Trường Nhạc —— “
“Sao không so được? Người đưa ra chủ ý cho bệ hạ phân ưu thay con không phải là Trường Nhạc, con hãy nghĩ cho rõ ràng!” Lão phu nhân nhắc nhở.
Sắc mặt Lí Tiêu Nhiên có chút khó coi, hiển nhiên không nghe vào tai.
Lão phu nhân hừ lạnh một tiếng, nói: “Ta biết, Trường Nhạc là nữ nhi đầu tiên của con, lại xinh đẹp, con với Tưởng thị đều ký thác hy vọng rất lớn ở nó. Nhưng ta luôn không đồng ý ở điểm này, thứ nhất Lí gia chúng ta vốn là bề tôi có chức vị có nhân tâm, không cần một lòng một dạ đặt cược lên phượng tử long tôn. Thứ hai Trường Nhạc quá kiêu ngạo, không cẩn thận sẽ dẫn đến tai hoạ. Nếu vị trí Thái tử củng cố, thì hai điều này không có vấn đề gì, nhưng nhìn tình trạng trước mắt, các Hoàng tử không ai dễ bắt nạt cả, chúng ta bị cuốn vào chưa hẳn sẽ có kết quả tốt. Huống hồ, qua chuyện này, thanh danh của Trường Nhạc ở Kinh đô đã mất hết, nếu con còn mong dựa vào một khuôn mặt xinh đẹp để trèo lên ngôi vị Hoàng hậu, thì phải chuẩn bị đặt Lí gia chúng ta lên chảo nóng.”
Những lời này, trước kia lão phu nhân đã từng nói qua. Đây cũng là nguyên nhân khiến bà luôn không thích Lí Trường Nhạc, cho dù có mỹ mạo nhưng quá kiêu ngạo, chưa hẳn đã là phúc khí của Lí gia.
“Hiện tại địa vị của con là cái gì, mỗi một cử động mỗi một bước chân, đều như bước trên băng mỏng…” Lão phu nhân như đang thì thào tự nói, nhưng cũng là đang nhắc nhở, “Con chọn lựa nhân tuyển trong những người con của Hoàng đế, chưa hẳn bệ hạ đã không biết.”
Lí Tiêu Nhiên sửng sốt, có chút kinh hãi.
Suy nghĩ của mình, có phải hơi qua loa không?
Ông gật đầu: “Chuyện này tất nhiên có thể gác lại, nhưng mà Vị Ương bên kia —— “
Lão phu nhân thở dài: “Hôm nay mỗi lời nói cử động của con bé trên đại điện, đều đã ghi vào sử sách, cho dù con không nhớ tới phần vinh quang con bé mang đến cho con, thì cũng nên cố kỵ chiếc bút kia của Sử quan đi, Lí gia chúng ta chẳng lẽ thiếu bạc thế sao, phải làm đến loại chuyện không rộng rãi này.”
Đại phu nhân nhất định sẽ không chịu, Lí Tiêu Nhiên cảm thấy huyệt Thái Dương lại đau nhức. Nhưng không dám làm trái ý lão phu nhân, gật đầu nói: “Vậy nghe theo lời lão phu nhân.”
Chỉ nửa canh giờ sau, tất cả bảo bối quý giá trong kho đều đến tay Lí Vị Ương.
Lão phu nhân kéo nàng đến bên cạnh, phân phó: “Đây là đồ bệ hạ ban cho, con phải giữ cho cẩn thận. Đừng để người khác lừa lấy mất. Chuyện này tuy con làm không sai, nhưng rất chói mắt, không cẩn thận sẽ rước lấy hoạ sát thân, bỏ hết mọi công sức, về sau làm việc phải cẩn thận hơn, nhớ kỹ chưa?”
Đây đều là khuyên bảo phát ra từ nội tâm, Lí Vị Ương hiếm khi nhận được sự quan tâm của tổ mẫu, vành mắt đỏ lên.
Lão phu nhân cười, vỗ lên tay nàng nói: “Hài tử ngốc, trước mặt người thượng vị, là khoảng cách giữa thiên đường và địa ngục, hôm nay làm đống xương cốt già này của ta cũng thấy sợ hãi, con ấy, lá gan quá lớn, ngay trước mặt bệ hạ cũng dám dùng mánh lới. Dù sao, tóm lại hiếu thuận là đúng, có lệnh phong tam phẩm Thục Nhân, cuộc sống của mẹ con cũng tốt hơn nhiều.”
“Cám ơn lão phu nhân không trách tội.” Lí Vị Ương đưa hai tay ôm lấy cánh tay của lão phu nhân, nước mắt từng giọt rơi xuống mặt đất, thấm ra thành chuỗi những vòng tròn.
La ma ma bên cạnh vội vàng lấy khăn, cười nói: “Tam tiểu thư đừng khóc nữa, hiện giờ người là tiểu thư giàu có nhất Kinh đô đấy!”
Lí Vị Ương sửng sốt, lập tức nở nụ cười.
Đúng vậy, những thứ Hoàng đế ban cho, ngoại trừ đồ vật ngự ban chỉ có thể trưng bày, thì một nửa là vàng, đối với nàng mà nói, hữu dụng hơn bất cứ thứ gì!
Đại phu nhân rất nhanh đã nhận được tin tức ở chỗ Lí Tiêu Nhiên, phẫn nộ vô cùng, xoay người đến Yên Vũ các của Lí Trường Nhạc, bước vào viện, Đàn Hương vội vã chạy ra đón, ấp úng: “Đại phu nhân, tiểu thư… tiểu thư thân thể không khoẻ —— “
Đêm nay Lí Tiêu Nhiên tổ chức yến hội chúc mừng cho Lí Vị Ương, tất cả quan to quý nhân đều đến, lúc này Lí Trường Nhạc lại nói có bệnh?! Sắc mặt Đại phu nhân, bỗng chốc trở nên lạnh lùng vô cùng. Đúng là không có tiền đồ!
—— Lời ngoài truyện ——
Tổ chức yến hội, ha ha ha ha ha ha ha
Biên tập: Ngươi cười có nghĩa là sắp có chuyện hay.
Tiểu Tần: →_→