Diệp Ly gật đầu nói: “Ngươi nói đi, nếu ta có thể giúp được…, nhất định nghĩa bất dung từ.”
Dao Cơ nói: “Ta định đóng cửa Khuynh Thành phường, nhưng. . . Một mình ta thì không sao nhưng trong Khuynh Thành phường còn có rất nhiều cô nương. . . Các nàng đều là mệnh khổ, nếu không phải quản các nàng ở trong lâu tử tốt khác, còn có một số lại không biết muốn lưu đi nơi nào. Vốn là ta có lỗi với các nàng. . . Cho nên ta muốn hỏi Vương Phi, Định Vương Phủ có nguyện mua Khuynh Thành phường không, Dao Cơ nguyện ý bán ra nửa giá, chỉ cần có thể hơi trông nom một số lão nhân trong Khuynh Thành phường.”
Diệp Ly khẽ nhíu mày nói: “Khuynh Thành phường được xưng thanh lâu đệ nhất kinh thành, chỉ cần ngươi muốn bán thì đảm bảo có nhiều người cướp mua. Ngươi cần gì. . . . . .”
Dao Cơ cười có chút khổ sở, nhìn Diệp Ly nói: “Trong kinh thành này có thể mở thanh lâu làm ăn đều là dạng người gì ta còn có thể nào không biết? Khuynh Thành phường rơi vào trong tay những người đó còn không biết bị chà đạp thành hình dáng ra sao đây. Với lại. . . Ta hi vọng tin tức Khuynh Thành phường đổi chủ nhân có thể ít nhất nửa năm sau mới truyền đi ra ngoài.”
Diệp Ly ngưng mi, lập tức hiểu dụng ý của Dao Cơ, “Ngươi. . . Có tính toán gì không?”
Dao Cơ cúi đầu, vô ý thức khẽ vuốt một chút bụng vẫn bằng phẳng như cũ, cười yếu ớt nói: “Đi phía Nam xem một chút đi. Khí hậu ở phía nam thoải mái hơn kinh thành nhiều, không phải sao? Mấy năm này ta cũng để dành khá nhiều tiền, coi như chỉ ăn uống khoái lạc cả đời cũng không thành vấn đề.”
Diệp Ly khẽ cau mày, nàng hỏi tự nhiên không phải là vấn đề tiền, cho dù là vũ cơ đến trình độ Dao Cơ này đều hoàn toàn không cần lo lắng vấn đề tiền. Nhưng không nói hiện tại phía nam cũng không ổn định, chỉ nói hiện tại thân thể Dao Cơ sẽ thích hợp ngàn dặm xa xôi đi đến Giang Nam sao. Vuốt vuốt mi tâm, Diệp Ly đổi đề tài hỏi: “Phượng Tam đã hồi kinh rồi, ngươi còn chưa gặp hắn đi?”
Dao Cơ cười nói: “Sáng sớm hôm qua hắn đến gặp ta, có điều hắn cũng rất bận . Cho nên. . . Vương Phi, chút chuyện loạn thất bát tao này của ta cũng không cần nói cho hắn biết.”
Diệp Ly nói: “Ta nghĩ đến ngươi và Phượng Tam quan hệ không tệ.”
Dao Cơ cười nói: “Phượng Tam công tử là bằng hữu của ta, duy nhất. . . Bằng hữu chân chính. Vương Phi không cần thử dò xét ta, Phượng Tam công tử cũng không có cái loại ý tứ này với ta, dĩ nhiên ta cũng vậy thật coi hắn làm bằng hữu. Chúng ta chẳng qua là. . . Coi như là đồng bệnh tương liên đi.”
Diệp Ly nhẹ nói tiếng xin lỗi, nàng biết trong lòng Phượng Chi Dao có một người, nhưng lại chưa từng có nghe Phượng Tam hoặc bất luận kẻ nào nhắc tới quá người này. Có lẽ Mặc Tu Nghiêu biết, nhưng dù sao cũng là chuyện riêng của Phượng Tam, Mặc Tu Nghiêu không chủ động nói cho nàng biết thì nàng cũng sẽ không đi hỏi.
Dao Cơ hào phóng lắc đầu cười nói: “Ta biết Vương Phi quan tâm ta, nhưng chuyện như vậy thật không cần nói cho Phượng Tam. Mặc dù Phượng Tam công tử thoạt nhìn đối với cái gì đều bộ dạng mạn bất kinh tâm (thờ ơ, không thèm để ý), nhưng lại ghét ác như cừu. Hắn định muốn đi tìm Mộc thế tử, ta đã nói cho hắn biết chúng ta cũng sớm đã nói rõ, cho nên hôn sự Mộc Dương Hầu phủ cùng với Tôn gia căn bản không liên quan tới ta.”
“Ngươi muốn lưu lại đứa bé?” Diệp Ly cau mày nói. Dao Cơ nói nhiều như vậy nếu như nàng vẫn không hiểu nàng ấy có ý gì thì nàng sống mấy năm này cũng là uổng phí. Không phải nàng tâm địa ác độc, mà do thời đại này, không nói thân phận Dao Cơ, chính là nữ tử bình thường chưa lập gia đình mà muốn sinh con cũng không tốt, lại càng không tốt với tương lai của đứa bé.
Dao Cơ nhìn nàng, dung nhan mỹ lệ xẹt qua một tia ôn nhu nhàn nhạt, gật đầu nói: “Đúng vậy , đây là đứa con của ta mà. Vương Phi cứ việc yên tâm, nếu như ta đã nói ân đoạn nghĩa tuyệt với Mộc Dương thì tương lai tuyệt đối sẽ không lấy đứa bé này làm bè dây dưa không rõ. Lần rời đi kinh thành sau này. . . Ta không có ý định trở về. Tìm chỗ không có ai biết mai danh ẩn tích cũng có thể sống qua cả đời.”
Diệp Ly lắc đầu nói: “Ta cũng không có ý tứ này. Chẳng qua ngươi có suy nghĩ qua hay không, sau khi đứa con sinh ra thì sẽ như thế nào? Tương lai cuộc sống của ngươi làm sao bây giờ? Cho dù ngươi một mình nuôi dưỡng con trưởng thành, cũng có đầy đủ tiền bạc chi tiêu. Nhưng sau khi đứa con trưởng thành thì sao, nữ nhi xuất giá, nam nhi tiền đồ tương lai, cái nào không cần gia thế trong sạch? Dao Cơ, cái thế gian này cũng không khoan dung với nữ tử.” Trên thực tế nàng nói vẫn là xa, nói gần chút như dung mạo tài năng của Dao Cơ, cho dù đến địa phương thâm sơn cùng cốc cũng không giấu được, nếu ở thành thị phồn hoa thì nữ tử tuyệt sắc một thân một mình càng không thể sống nổi.
Thần sắc Dao Cơ ảm đạm, trong đôi mắt tràn đầy bi ai và bất đắc dĩ. Bàn tay trắng nõn như ngọc nhẹ vỗ về bụng, cắn răng nói: “Ta đều biết hết, nhưng. . . nhưng đây là con của ta mà. . .”
Diệp Ly không phản bác được, nữ tử thời đại này cũng không phải là những nữ tử dễ dãi coi sẩy thai làm ăn cơm giống kiếp trước kia. Dù là Dao Cơ thân đang ở phong trần thì vẫn luôn mền lòng với đứa bé, huống chi đây là con của nàng cùng với người yêu của mình. Lấy tính tình Dao Cơ chịu ủy thân Mộc Dương tất nhiên rất yêu hắn, đáng tiếc dù là nữ tử như vậy cũng vẫn có thời điểm không hề lý trí.
Trầm mặc chốc lát, Dao Cơ ngẩng đầu lên nói với Diệp Ly: “Vương Phi nói Dao Cơ đều hiểu, đa tạ Vương Phi quan tâm, chẳng qua là. . . Chuyện đứa bé thì ta đã quyết định. Không biết Khuynh Thành phường. . . . . .”
Diệp Ly khẽ thở dài, gật đầu nói: ” Ta mua Khuynh Thành phường, nếu như ngươi đã hạ quyết tâm thì ta cũng không nói nhiều nữa. Ngươi bảo trọng. Chút nữa ta kêu người ta đưa ngân phiếu qua cho ngươi.”
Dao Cơ cảm kích nói: “Đa tạ Vương Phi.”
Diệp Ly nhẹ nhàng lắc đầu, “Bảo trọng.”
“Cáo từ.”
Tiễn đi Dao Cơ, Diệp Ly vẫn ngồi ở trong khách sảnh xuất thần, ngay cả Mặc Tu Nghiêu vào cũng không có phát hiện.
“A Ly nghĩ cái gì mà mất hồn như thế?” Mặc Tu Nghiêu cười hỏi.
Diệp Ly lắc đầu, kể lại chuyện mua Khuynh Thành phường, nhưng giấu lại chuyện Dao Cơ mang thai. Đương nhiên Mặc Tu Nghiêu cũng sẽ không quan tâm nữ tử thanh lâu, gật đầu cười nói: “Khuynh Thành phường cũng là địa phương khá tốt. Mặc dù trước kia Phượng Tam cũng thường xuyên lợi dụng Khuynh Thành phường thu thập tin tức, nhưng rốt cuộc vẫn là của người khác nên hắn vẫn phải cố kỵ giao tình với Dao Cơ. Chúng ta mua lại cũng được, nhưng. . . Không thể đặt dưới danh nghĩa Định Vương Phủ.”
Diệp Ly gật đầu, nàng cũng không định mang danh Định Vương Phủ để mua, “Chút nữa ta để cho Minh Tích đi làm.” Đặt dưới danh nghĩa Sở Quân Duy, cũng không có quá làm người khác chú ý cũng sẽ không chọc người hoài nghi. Nếu có người đi thăm dò, thì tất nhiên sẽ tra được Sở Quân Duy có mấy cửa hàng không lớn không nhỏ ở khắp nơi, trong đó kiếm lợi nhiều nhất là ở trong thành Quảng Lăng.
Mặc Tu Nghiêu cũng không thèm để ý loại chuyện nhỏ nhặt này, ngồi vào bên cạnh Diệp Ly nói: “Hôm nay động thủ cùng với Gia Luật Dã?”
Diệp Ly cười yếu ớt nói: “Tiện tay so chiêu thôi. Có điều vị Gia Luật vương tử này thật là không giống người Bắc Nhung.”
Mặc Tu Nghiêu nhướng mày nói: “Thân ở hoàng thất vô luận Bắc Nhung hay Đại Sở đều tránh không được lục đục với nhau. Hắn có thể ở trong nhiều nhi tử của Bắc Nhung Vương như vậy bộc lộ tài năng, tâm kế thủ đoạn tự nhiên không phải là bình thường có thể so sánh. Nhưng. . . Dám ở Định Vương Phủ càn rỡ, Bổn Vương hơi xem nhẹ hắn. Chẳng qua là không biết hắn đã chuẩn bị kỹ cho việc đắc tội với Bổn Vương hay không?”
Diệp Ly kinh ngạc nhìn Mặc Tu Nghiêu, nghĩ lại lập tức hiểu tâm tư của hắn, chẳng qua là cười nhạt cũng không khuyên hắn, “Nhân tuyển hòa thân đại khái đã định rồi, không phải là Quận chúa Dung Hoa thì chính là Liễu tiểu thư, nhưng ta đoán Quận chúa Dung Hoa có thể cao hơn một chút. Đến lúc đó còn có ầm ĩ.”
Bàn về thân phận Quận chúa Dung Hoa cao hơn Liễu tiểu thư, bàn về dung mạo thì Quận chúa Dung Hoa cũng là mỹ nữ trong kinh thành. Huống chi lấy tư thế Liễu gia hiện nay đúng như mặt trời giữa trưa, chỉ sợ cũng sẽ không muốn gả một đích nữ đi ra ngoài. Dù sao coi như là thành Thái Tử Phi đó cũng là trời cao hoàng đế ở xa, cũng sẽ không có quá nhiều trợ giúp thực chất với Liễu gia. Chỉ sợ là Liễu gia hôm nay càng cần phải đám hỏi với các quyền quý thế gia. Mà tuy nói Quận chúa Dung Hoa là ái nữ của công chúa Chiêu Nhân, vậy thì như thế nào? Hôn sự của công chúa Chiêu Nhân cũng không thể tự chủ lại càng không cần phải nói tới con gái.
Mặc Tu Nghiêu lạnh nhạt nói: “Các nàng ấy thích làm ầm ĩ thì cứ ầm ĩ, nàng không cần để ý tới. Nếu không được thì hãy giao cho vị kia trong cung. Nếu thấy phiền có thể đi gặp Hoàng cô một chút, chúng ta ra kinh ở mấy ngày cũng được.”
Diệp Ly nhớ tới mấy tinh anh bị mình nhét vào trong sơn cốc ở Hắc Phong Sơn, không khỏi cười một tiếng nói: “Cũng tốt, mấy ngày nữa vừa lúc ta muốn đi ra ngoài làm mấy việc.”