Lục Vương gia buồn bực mở tư liệu ra xem, con ngươi trong mắt suýt chút nữa rớt ra ngoài: “Quả nhiên là tên khốn lão Tứ kia.”
Thời Hàn gật đầu: “Còn không phải sao, nếu không phải Lục thúc tính toán như thần thì làm sao chúng ta tìm ra nhiều chứng cứ như vậy được. Vẫn là Lục thúc lợi hại, tiểu chất khâm phục khâm phục.”
Lục Vương gia nghe xong thì dương dương đắc ý: “Tên khốn lão Tứ kia nuôi ra được một đứa láo toét dám bắt nạt A Cẩn nhà ta. Cũng không nhìn một chút xem cha A Cẩn anh minh thần võ như thế mà lại chịu để cho nàng ta bắt nạt sao? Đi, ta sẽ tiến cung báo thù cho nó.”
Thật sự lúc ông ấy nghe nói Minh Ngọc trong phủ của lão Tứ kia bắt nạt A Cẩn, ông ấy lập tức muốn đòi lời giải thích nhưng lại được Cẩn Ngôn khuyên nhủ. Nhìn xem, ông ấy cũng không phải là người thích gây chuyện mà là người lấy đức phục người, đúng là như vậy! Ha ha!
“Vậy Thời Hàn sẽ không tiến cung cùng với Lục thúc.” Thời Hàn nói. Thấy Lục Vương gia định nói cái gì, Thời Hàn lại nói đầy ẩn ý: “Bình thường Hoàng Thượng đều nói Lục thúc uống rượu mua vui, lần này chính là lúc thích hợp để Hoàng Thượng nhìn thấy năng lực của Lục thúc. Nếu đã là chủ ý của ngài đương nhiên ta không thể tranh công được.”
Lục vương gia vừa nghe, đúng là không có lý nào lại làm như thế cho nên cũng không trì hoãn, lập tức sắp xếp ổn thỏa, phái Phúc Quý ôm những tư liệu này tiến cung. Ông ấy cực kỳ đắc ý, nhất định phải tố cáo tội trạng của Tứ Vương gia!
Lừa được Lục Vương gia đi xong, Thời Hàn đứng trước cửa với khuôn mặt tươi cười đưa tiễn. A Cẩn lém lỉnh ló đầu ra khỏi cái cây phía sau, nhướng mày hỏi: “Thời Hàn ca ca lại xúi giục phụ thân muội làm gì đấy?”
Lại nói, từ lúc phụ thân và Thời Hàn ca ca chơi với nhau thì rõ ràng đã tiến bộ hơn trước rất nhiều, đúng là tổ tiên tích đức.
“Đâu phải là xúi giục, phụ thân muội tốt đương nhiên các muội cũng được thơm lây không phải sao?”
A Cẩn nói thầm: “Nhưng mà lúc ông ấy không tốt thì chúng ta cũng vẫn tốt mà! Không những tốt mà Hoàng gia gia còn đặc biệt quan tâm tới chúng ta nữa!” Cái suy nghĩ trông mong cha mình tiếp tục uống rượu mua vui làm sao mới bỏ được đây? Quả nhiên nàng không phải là một đứa con gái ngoan!
Có thể là Thời Hàn đã đoán ra được nội tâm của tiểu cô nương còn chưa nói ra được, hắn hỏi: “Cha muội là hạng người gì?”
A Cẩn không rõ, hạng người gì nhỉ? Không phải là ai cũng biết sao? Đâu cần huynh ấy phải hỏi! Đúng là kỳ quái!
“Đương nhiên cha muội là người không đàng hoàng.”
Cẩn Ngôn vừa đi tới cửa viện đã nghe được một câu như vậy, may mà không bị ngã. Tám năm nay hắn không ở nhà, muội muội càng ngày càng trở nên hung tàn. Quả nhiên không thể để cho Phó Thời Hàn dạy trẻ con. Trước đây chỉ là hơi nghịch ngợm nhưng dù sao vẫn là bé ngoan. Như giờ lại đang nói chuyện trên trời dưới biển, may mà không ai nghe thấy. Nếu không thì…
Đột nhiên hắn nhanh trí ngẩng đầu lên thì thấy thị vệ thiếp thân của Phó Thời Hàn ngồi trên cây lớn trước cửa viện, khuôn mặt không cảm xúc mà nhìn hắn. Cẩn Ngôn hiểu rõ, chẳng trách hai người kia lại dám nói chuyện trên trời dưới biển như vậy, hóa ra là thế.
Chỉ là… như thế cũng không thể che lấp đi sự thật là hắn đã dạy hư trẻ con. Về sau, con của mình và Tố Vấn nhất định phải cách xa kẻ này một chút mới được.
Cẩn Ngôn chỉ nghĩ như vậy nhưng hoàn toàn không hề nghĩ con trai của hắn tại sao người ta lại phải dạy. Người sau này thật sự bị Phó Thời Hàn dạy đến lật trời chính là con trai của chính người ta, là cháu ngoại trai của hắn. Đương nhiên, hiện tại mấy việc này vẫn chưa xuất hiện.
Dĩ nhiên, Thời Hàn đã nhìn thấy Cẩn Ngôn nhưng mà cũng chẳng sao, hắn nhíu mày nói: “Nha đầu này đúng là không vững lòng, nếu muội biết cha muội là người như thế nào rồi thì có gì phải lo lắng đâu? Cho dù có là chuyện tốt nói không chừng để ông ấy làm lại sinh ra sóng to gió lớn khác ý chứ, muội cũng biết, người này rất không đáng tin!”
A Cẩn lên án nói: “Chẳng trách huynh không tiến cung cùng ông ấy. Ồ, không đúng, muội hi vọng Tứ bá phụ không tốt, không phải là chúng ta muốn giết chết ông ta sao?”
Nói trắng ra như thế thật sự không được!
Nhưng mà A Cẩn không quan tâm tới chuyện đó, Phó Thời Hàn không phải là người khác mà là người lớn lên từ nhỏ với nàng!
Thời Hàn: “Lẽ nào muội cảm thấy một chuyện nhỏ như vậy có thể giết chết được một Vương gia? Đùa gì vậy! Nuôi dưỡng nữ nhân để lôi kéo triều thần, thấy việc này có vẻ khó nghe nhưng Thiên gia sẽ không vì điều đó mà thật sự phế Tứ Vương gia, dồn đến bước cuối cùng đâu.”
A Cẩn:: = 囗 =!
“Thiên gia già rồi, mặc dù cực kỳ kiêng kỵ người ngóng trông ngôi vị Hoàng đế của ông ấy nhưng mà sẽ không đánh chết con trai của mình, hơn nữa Vương gia đương triều cũng không nhiều.” Thời Hàn phân tích cho A Cẩn: “Cho nên chỉ cần Thiên gia còn tại vị, dù Tứ Vương gia có thất thế nhưng cũng sẽ không bị tước bỏ phong hào Vương gia, càng không bị giết chết, điều này muội cần phải hiểu được, dù gì họ cũng là máu mủ ruột già.”
A Cẩn nghĩ kỹ lại cảm thấy lời của Phó Thời Hàn có mấy phần đạo lý, không khỏi có chút nhụt chí: “Ông ta làm muội phiền chết mất.”
Thời Hàn cũng không hỏi A Cẩn sao một tiểu cô nương lại nhìn Tứ Vương gia không vừa mắt như vậy. Từ nhỏ tiểu cô nương này đã thông minh lém lỉnh, có lẽ đã nghe được bí mật gì đó nên mới dẫn đến điều này.
“Đôi khi, sống sót còn khó chịu hơn là chết!” Thời Hàn cảm thấy hắn cần phải khai thông một đạo lý mới cho A Cẩn, A Cẩn thật sự không hiểu!
A Cẩn ngẩng đầu, ánh mắt sáng lấp lánh nhìn hắn.
“Chuyện gì làm con người khổ sở nhất? Là cầu mà không được, điều mà Tứ Vương gia liều mạng theo đuổi cả đời này chính là ngôi vị Hoàng đế. Cầu mà không được, hi vọng không ngừng vụt tắt, đòn đả kích này còn mạnh mẽ hơn làm cho ông ta chết đi.” Về điểm này, muội còn không bằng mẹ muội, xem mẹ muội hận không thể giết chết Tứ Vương gia như vậy nhưng chẳng phải là Mộc Nghiên vẫn chưa ra tay sao?
A Cẩn rơi vào suy nghĩ một hồi, đăm chiêu gật đầu: “Huynh nói rất có lý.”
Thời Hàn cười: “Ta nói đương nhiên là có lý, cho dù thế nào chúng ta luôn luôn đứng cùng một chiến tuyến.”
A Cẩn lại hỏi: “Vậy nếu cha muội tiến cung rồi làm hỏng việc này thì sẽ thế nào?”
Nói đến đây, Thời Hàn cũng không thể nói rõ được. Phải biết rằng hành vi của Lục Vương gia là điều mà người thường khó có thể đoán được. Mặc dù hắn không phải là “người thường” nhưng vẫn không thể hiểu rõ được.
“Không biết, đợi xem đi. Nói chung, đương nhiên là Tứ Vương gia sẽ gặp khó khăn, sau đó để xem cha muội có thể tính toán được cái gì cho bản thân mình. Nếu muốn cái vị trí chẳng ra gì kia thì thà sống vui vẻ bừa bãi còn hơn, rơi vào vòng xoáy tranh quyền đoạt vị chưa chắc đã vui vẻ như thế.” Dường như Thời Hàn nghĩ đến điều gì nên nói ra lời từ tận đáy lòng.
A Cẩn “Ồ” một tiếng, nhìn thấy Cẩn Ngôn ca ca đứng ở cửa viện thì vẫy tay: “Ca Ca đến rồi mà sao không vào?” Chỗ này rõ ràng là vị trí sân thư phòng của Lục Vương gia nhưng nàng lại làm như phòng ngủ của mình vậy.
“Nghe hai người nói chuyện với nhau đương nhiên ta không dễ dàng xen vào được. Nếu chẳng may bị Phó huynh âm thầm tính toán thì không tốt rồi.” Cẩn Ngôn mỉm cười.
“Ca Ca đúng là quá hiểu bản chất của Phó Thời Hàn.” A Cẩn gật đầu.
Thời Hàn: “…” Ánh mắt sắc bén của hắn nhìn thấy thiệp mời trong tay Cẩn Ngôn, hỏi: “Đây là?”
Cẩn Ngôn nở nụ cười: “Ta đã lâu không ở kinh thành, nhìn cái này cũng biết đây là thiệp mời hội bách hoa hằng năm. Ngươi đúng là, tâm tư quả nhiên không ở trên người. Có điều ta nghĩ tấm thiệp của ngươi cũng được đưa tới phủ rồi.”
Mỗi năm có một lần hội bách hoa, nói đến hội bách hoa chính là truyền thống của triều đại này. Năm đó, thủa mới khai quốc, quyền lực của thế gia cũ và tân hoàng quả thật khó có thể dung hợp được, cũng không biết ai đã đưa ra chủ ý vào mùa hè hằng năm là thời điểm trăm hoa đua nở sẽ tổ chức hội bách hoa. Trên hội bách hoa, các thiên kim tiểu thư và các công tử vừa tới tuổi của các nhà đều phải tham dự. Nếu như vừa mắt nhau thì cũng có thể trở về nói với trưởng bối và sau đó thúc đẩy việc thành hôn.
Năm đó là do muốn dung hợp giữa thế gia và gia tộc mới nhưng sau hơn một trăm năm lại trở thành một lễ xem mắt vô cùng đáng được tôn trọng.
Thời Hàn nhìn thiệp mời, cười nói: “Ta chưa từng có cơ hội đến đó.”
Cẩn Ngôn kinh ngạc: “Ngươi cũng không còn nhỏ nhỉ? Không phải vừa đến tuổi đều sẽ được mời sao? Lẽ nào… bọn họ chê ngươi quá tuấn lãng, đi tới đó sẽ làm ánh mắt của mọi người tập trung hết lên người đệ, cho nên mới không phát thiệp mời cho đệ?” Đây đúng là chuyện cười mà.
Thời Hàn: “Chắc là vậy! Hoặc là bọn họ có đưa thiệp mời mà ta không để ý nên đã vất đi.”
A Cẩn: Đúng là tùy hứng! Ơ, đợi đã!
A Cẩn hỏi: “Tại sao bao nhiêu năm như vậy mà muội không nhận được, không phải đủ mười hai tuổi trở lên là có thể tham gia sao?”
Thời Hàn còn hiểu rõ hơn cả nàng: “Tầm này hằng năm, muội đều đi gặp Cẩn Ngôn.” Nói theo nghĩa bóng là muội không tới bách hoa hội là vì ca ca của muội.
A Cẩn lại “Ồ” một tiếng, cảm thấy thì ra là vậy.
Thời Hàn im lặng mỉm cười, muội xem, cho nên tầm này hằng năm ta đều đề nghị Lục thẩm đi thăm Cẩn Ngôn đó!
“Vậy năm nay muội muốn đi không?” Thời Hàn hỏi.
A Cẩn gật đầu: “ Đương nhiên muội phải đi rồi.” Nàng cười hì hì: “Muội còn chưa từng thấy đâu!”
Thời Hàn mỉm cười: “Vậy chúng ta đi cùng nhau, ta bảo vệ muội!”
A Cẩn kiêu ngạo, nàng chống nạnh: “Rốt cuộc là ai bảo vệ ai, huynh đẹp như vậy nhất định sẽ bị những cô nương đó cướp đi.”
Cẩn Ngôn: Lời nói của hai người họ thật sự không thể nghe được… Trời ạ!