Lý Phàm Tùng bước tới đặt mông ngồi xuống bên cạnh Triệu Ngọc Chân: “Hơn nửa năm nay không có đệ tử bầu bạn, sư phụ lão nhân gia sống vẫn tốt chứ?”
Triệu Ngọc Chân mặc đạo bào màu tím, gương mặt tuấn tú, nhìn qua có đôi chút khí chất thần tiên, hắn vuốt râu: “Còn tốt, thanh tĩnh hơn nhiều. Phàm Tùng, một năm qua con đi tới những đâu.”
“Tới Sài Tang thành ngắm hoa, trong sách nói mùa xuân ở Sài Tang thành trên con đường dài trăm dặm có thể thấy hàng ngàn loại hoa dại bất đồng. Còn tới Cô Lạc thành ngắm biển, con xuất một chiêu kiếm làm dấy lên hàng ngàn lớp sóng, những ngư dân ở đó thấy con còn tưởng con là tiểu thần tiên cơ. Đúng rồi, con còn trèo lên núi Côn Luân, hóa ra trên đời này thật sự có nơi quanh năm tuyết không tan, khung cảnh cực kỳ cô quạnh. Thế nhưng có người xây dựng sơn trang ở đó, còn ở liền hai mươi năm.” Lý Phàm Tùng từ từ kể lại: “Thật đấy, thế giới dưới chân núi quá đặc sắc, sư phụ không xuống núi thì thật đáng tiếc.”
“Đáng tiếc à?” Triệu Ngọc Chân mỉm cười nhìn Lý Phàm Tùng một cái.
Lý Phàm Tùng lập tức sửa lại: “Nhưng sư phụ không xuống núi mà dưới chân núi đâu đâu cũng là truyền thuyết về sư phụ. Thiên hạ ngũ kiếm tiên, nho đọa cô nộ nguyệt đều rất nổi tiếng trên giang hồ, người kể truyện trong các quán trà đều kể câu chuyện về bọn sư phụ.”
“Ồ? Bọn họ nói về vi sư ra sao?” Triệu Ngọc Chân hỏi.
“Đơn giản là khi sư phụ ra đời, một luồng hào quang chiếu vào trong phòng, sáu vị thiên sư của núi thanh thành cùng xuống núi nghênh đón, bởi vì sư phụ là thần tiên chuyển thế. Bọn họ còn kể lại trận chiến của sư phụ cùng Lôi Vân Hạc năm xưa, dùng ngàn vạn đạo pháp phá sấm sét chín tầng trời, trận chiến đó còn đánh tới mức khiến bầu trời xuất hiện lỗ thủng. Còn nói sư phụ không chịu xuống núi là vì một cô gái, sợ xuống núi là không muốn về nữa…” Lý Phàm Tùng lén lút nhìn sắc mặt sư phụ.
Triệu Ngọc Chân nhíu mày: “Phía trước còn tạm được, đoạn cuối chắc là ngươi nói bậy hả?”
“Đệ tử không dám, đệ tử không dám.” Lý Phàm Tùng vội vàng xua tay.
Triệu Ngọc Chân giơ tay bắt lấy một chiếc lá rụng, đột nhiên nói: “Phàm Tùng, kiếm của ngươi đâu?”
Lý Phàm Tùng sửng sốt, sợ tới mức đứng bật dậy rảo bước định bỏ chạy.
“Phi Hiên.” Triệu Ngọc Chân trầm giọng quát một tiếng.
Phi Hiên lập tức sợ tới mức quỳ rạp xuống: “Sư phụ, con xin nhận, con xin nhận hết.”
“Con nhận cái gì?” Triệu Ngọc Chân đứng dậy, đạo bào màu tím phất phơ trong gió.
“Chúng con… Chúng con tới Tuyết Nguyệt thành.” Phi Hiên ấp úng đáp, hắn có Vọng Khí thuật, sao lại không biết Triệu Ngọc Chân đã nhìn thấy bọn họ từ lâu, vội vàng trả lời đúng sự thật.
“Tới Tuyết Nguyệt thành làm gì?” Triệu Ngọc Chân giơ tay ngoắc nhẹ, thanh kiếm gỗ đào đặt trên mặt đất đã tới tay.
Đây là một thanh kiếm gỗ đào rất đặc biệt, có màu đỏ tươi cực kỳ bắt mắt. Kiếm tên là ‘Đào Hoa’, do Triệu Ngọc Chân dùng gỗ đào đẽo thành năm mười sáu tuổi, nghe nói là thanh kiếm mang hơi ấm cực điểm của nhân gian. Trong ngày đông, Triệu Ngọc Chân từng chôn nó trên mặt tuyết, có thể thôi thúc một cây đào nở hoa trong tháng chạp.
Lý Phàm Tùng lau mồ hôi lạnh trên trán: “Cái này, tới nhìn Tuyết Nguyệt Kiếm Tiên một cái.”
“Sau đó thì sao?” Triệu Ngọc Chân vẽ thành một đóa kiếm hoa, khiến Lý Phàm Tùng âm thầm căng thẳng. Thật ra Triệu Ngọc Chân tuy đảm nhiệm chức chưởng giáo núi Thanh Thành, đường đường một trong ngũ đại kiếm tiên nhưng vẫn luôn mang hình tượng bình dị gần gũi đối với các đệ tử trẻ tuổi trong núi Thanh Thành, đôi khi còn chỉ đạo các tiểu đệ tử nhập môn một hai chiêu thức kiếm pháp. Nhưng riêng với đệ tử Lý Phàm Tùng lại rất nghiêm khắc.
“Sau đó, hỏi Kiếm Tiên một kiếm.” Lý Phàm Tùng e dè nhìn Triệu Ngọc Chân.
“Kiếm tên là?” Triệu Ngọc Chân hỏi.
“Nguyệt Tịch Hoa Thần.” Lý Phàm Tùng đáp.
Triệu Ngọc Chân đột nhiên ngẩn người, cúi đầu nhìn chiếc lá rụng tới mức thất thần.
Rồi đột nhiên cười. Nụ cười rất ấm áp, trên thân kiếm Đào Hoa tỏa ra ánh sáng đỏ. Lý Phàm Tùng và Phi Hiên liếc mắt nhìn nhau, đều lộ vẻ ngạc nhiên. Phi Hiên tinh thông Vọng Khí thuật, nhanh chóng nhận ra hơi ấm trong lòng Triệu Ngọc Chân lúc này.
“Vận may của ngươi cũng tốt như ta. Khi ta bằng tuổi ngươi cũng lần đầu tiên chứng kiến chiêu kiếm đẹp đến vậy.” Triệu Ngọc Chân đột nhiên ném chiếc lá trong tay xuống chân núi, sau đó bước lên chiếc lá rụng kia đi về phía đại điện trong núi.